Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
14 lượt xem

Từ khoảnh khắc kinh hoàng ấy, căn phòng nhỏ của Sakura trở thành địa ngục trần gian của tôi – một nơi ngập tràn mùi ẩm mốc, mùi đồ ăn thừa để thiu và đặc biệt là mùi bao cao su rữa nát khét lẹt. Không còn là những gói lẻ tẻ rải rác như ngày xưa, giờ đây chúng chất thành từng đống, từng núi ngay trên sàn nhà xỉn màu, vương vãi lên cả chiếc gõ và mép nệm giường Sakura nằm bừa. Mỗi bước chân vào đó đều nghe tiếng "lộc cộc" đáng sợ, dẫm phải một lớp bao cao su xẹp lép, bết dính. Quần áo dơ bẩn đã lỗi thời, ăn mòn màu sắc theo năm tháng, nằm đống lộn xộn như một gánh nặng vô hình. Không gian đặc quánh sự tồn tại của cô ấy – sự tồn tại bế tắc, ám ảnh và giờ đây, đầy giận dữ dồn nén.

Sakura, cô bạn thân thời thơ ấu, nơi đây là vương quốc quẩn quanh và vật lộn của cô. Cô, một otaku cuồng nhiệt với anime, game, và giờ đây là một NEET triệt để, đã chọn cách "giam cầm" chính mình trong căn phòng này suốt bao năm. Việc tôi là người duy nhất đảm nhận nhiệm vụ "bảo hộ sống" – mang đồ ăn, thuốc men, và quan trọng nhất, kiểm tra sự tồn tại của cô đã trở thành một phần không thể thiếu trong nhịp sinh hoạt của tôi. Nó quen đến mức tựa như hơi thở, một gánh nặng tôi chấp nhận vì tình bạn cũ.

Thế giới tôi từng quen thuộc sụp đổ khi tôi gặp được bạn gái, một nụ cười tỏa sáng giữa ngày mưa. Lần đầu tiên, tôi thấy rõ một tương lai khác, một cuộc sống không bị bế tắc trong căn phòng ấy. Tôi đã hạnh phúc, thật sự hạnh phúc, và vì thế mà sự thay đổi trong Sakura càng trở nên đáng sợ.

"Sao cô lại ở đây? Cô có khỏe không? Mình mang đồ ăn cho cô rồi," tôi cố gắng giữ bình tĩnh, giọng run rẩy khi bước vào. Nhưng ánh mắt Sakura không sáng lên như thường lệ. Thay vào đó, đó là một sự im lặng nặng nề, một ánh mắt kỳ lạ, lấp lánh một thứ gì đó... hoàn toàn khác, một thứ gì đó khó nhằn và đầy ý đồ. Rồi cô lao tới.

"Dừng lại đi! Tôi đã có bạn gái rồi mà!" Tôi hét lên, giọng nghẹn lại, cố gắng đẩy lùi cô bạn thân thân thiết đang gào thét trên môi, tay cô đầy sức mạnh lạ. Tôi giãy giụa, bật ra khỏi vòng tay ôm chặt đang siết chặt lấy tôi, nhưng những nụ cắn, những cái cào, cái đẩy dồn dập đến từ một Sakura tôi không hề nhận ra. Sự chống cự của tôi, yếu ớt và bất lực trước một cơn thịnh nộ của một con người bị bỏ rơi, sụp đổ chỉ trong tích tắc. Cuối cùng, tôi gục xuống, gục ngã trong sàn nhà đầy bao cao su, giữa căn phòng khổng lồ và đáng sợ ấy. Sự hòa hợp, diễn ra trong hỗn loạn và sự ép buộc, một sự xâm phạm nhẫn tâm, nhưng... một thứ gì đó thật kinh khủng lại tuyệt vời đến mức không thể chịu đựng được. Một sự mâu thuẫn điên rồ mang tên Sakura đã in sâu vào tôi.

Tôi yêu bạn gái mình tha thiết, thương nhớ hình ảnh nụ cười của cô, nỗi lo cô sẽ phát hiện ra đã dày vò tôi đêm ngày. Nhưng sự hòa hợp với Sakura, dù trong hoàn cảnh chao đảo tột cùng, mang lại một cảm giác hoàn hảo đến mức nản lòng. Nó như một chất thuốc phiện, một lời nguyền lưỡi hái hạ xuống trái tim tôi. Mỗi lần sau những cuộc đụng độ định mệnh trong căn phòng kia, cảm giác tội lỗi với bạn gái lại dâng trào gấp bội, như hàng ngàn mảnh vỡ dao cứa vào. Và cùng với nỗi đau đớn ấy, số lượng bao cao su đã qua sử dụng lại tăng vọt mỗi ngày, mỗi giờ. Chúng không còn chỉ là những đống rác trên sàn nhà, mà thành những chứng cứ vật chất, đè nặng lên lồng ngực tôi, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự phản bội, về sự hạ mình trong một mối quan hệ bệnh hoạn mà tôi không thể cắt đứt.

Căn phòng ngày càng trở nên chật chội hơn, nặng nề hơn với sự hiện diện của những "lối thoát" vô hồn và chất đầy những gói bao cao su rình rập, lạnh lẽo. Mỗi lần bước vào đó, tôi không chỉ sợ hãi cho sự an nguy của bản thân, mà còn chết lặng vì biết rằng, trong căn phòng ngập tràn những vật phẩm vô tri ấy, trái tim tôi đang từng ngày vỡ nát thành từng mảnh không thể hàn gắn. Và cơn ác mộng đó cứ kéo dài, kéo dài, với bao cao su chất đống như những tấm bia mộ cho tình bạn xưa, cho tình yêu hiện tại, và cho sự hoàn hảo đáng sợ mà tôi đang bị mắc kẹt trong.

#Dự Phòng
SEXTOP1