Mùa hè năm ấy oi bức đến mức ngay cả ban đêm không khí vẫn ngột ngạt, Hana cảm thấy mỗi lần hít thở là cả ngực như đang cháy. Cô không thể chịu nổi cảnh cứ nằm dài trong phòng mà mồ hôi nhễ nhại khắp người. Vì ba mẹ đi làm ăn xa, trong nhà chỉ còn lại cô và cái máy quạt điện lạc hậu, chạy suốt đêm mà chẳng khác gì cái phẩy tay vào không khí. Cuối cùng Hana quyết định nhờ bác hàng xóm Naro qua giúp, vì bác vốn là thợ điện lạnh, làm ăn tử tế và được mọi người quanh xóm tin tưởng.
Naro đến nhà Hana vào buổi chiều, khi ánh nắng đã dịu bớt nhưng hơi nóng vẫn còn hầm hập. Trên tay ông xách theo một bộ dụng cụ nhỏ gọn, mặt mũi nghiêm túc và thái độ niềm nở. Hana mở cửa, trong bộ đồ mỏng nhẹ, cô cảm ơn bác rối rít rồi dẫn vào phòng khách. Naro không để ý nhiều đến điều đó, chỉ chăm chú kiểm tra vị trí lắp ráp, xem ổ cắm, hướng gió và lỗ thoát hơi.
Trong lúc ông lắp ráp, Hana đi lại trong nhà, thi thoảng mang nước ra mời. Cô mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, cổ khoét sâu, mỗi khi cúi người lấy ly nước, đường cong trên cơ thể lộ ra rõ mồn một. Naro cố gắng không nhìn, chỉ tập trung vào từng mối nối, từng con ốc. Nhưng càng cố kìm nén, ánh mắt ông lại càng vô thức liếc về phía Hana mỗi khi cô cất tiếng hỏi han hay đưa đồ ra. Cô cũng nhận ra điều đó, nhưng thay vì ngại ngùng, Hana lại càng cố tình tạo ra những động tác uyển chuyển, những tiếng thở nhẹ đúng lúc.
Ban đầu Naro chỉ nghĩ mình đang tưởng tượng, nhưng rồi những cái chạm vô tình của Hana khiến ông không thể giữ bình tĩnh. Một lần cô đưa tay chỉnh lại dây điện, vô tình để ngón tay trượt nhẹ trên cổ tay ông, Naro giật mình, tim đập mạnh. Sau đó, mỗi khi ông cầm tua vít, cô lại đứng sát bên, mùi hương nhẹ nhàng quyện vào mũi, khiến ông như muốn mất tập trung. Cảm giác nóng bức không chỉ đến từ thời tiết nữa, mà còn từ sự căng thẳng, mâu thuẫn trong lòng một người đàn ông trung niên đang dần đánh mất lý trí.
Cuối cùng, khi chiếc điều hòa vừa lắp xong, Hana đứng sau lưng Naro, vòng tay ôm nhẹ lấy eo ông rồi thì thầm: Bác giúp cháu xong rồi, cháu biết ơn lắm.... Naro ngoảnh lại, ánh mắt đỏ hoe vì nắng và vì dục vọng, hơi thở gấp gáp. Cả hai đều hiểu rằng mọi thứ đã vượt quá giới hạn ban đầu. Mùa hè oi ả năm ấy, trong căn nhà nhỏ, ranh giới giữa sự tin cậy và ham muốn đã dần xóa nhòa.







