Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
4 lượt xem

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mọi thứ xung quanh bỗng nhiên chậm lại. Tiếng chim ngoài hiên, tiếng bước chân ai đó trong nhà, cả ánh sáng mờ ảo của buổi chiều muộn... tất cả như đông cứng lại, chỉ còn lại hơi thở của tôi cùng ánh mắt của cô ấy.

Cô ấy bước lại gần, nhẹ nhàng nhưng chắc nịch. Ánh mắt không hề lảng tránh, không một chút e dè, như thể đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều này từ lâu lắm rồi. Tôi không kịp phản ứng, chỉ biết đứng im, tim đập dồn từng nhịp, ngực nóng ran.

"Rồi... chúng ta sẽ thế nào?" - Tôi khẽ hỏi, giọng run run, nhưng cũng là cách để cô ấy hiểu tôi vẫn còn chần chừ.

Cô ấy cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy chủ động, đôi mắt lấp lánh một thứ ánh sáng khiến tôi không thể rời mắt. Rồi cô ấy chạm vào cánh tay tôi, chỉ một cái chạm thôi nhưng đủ để cả người tôi nóng bừng.

Này anh rể, anh có muốn... em không?

Câu hỏi đó, nói ra nhẹ nhàng lắm, nhưng trong lòng tôi thì nổ tung. Cảm giác như có một cơn gió lạnh lướt qua, vừa run rẩy, vừa hưng phấn. Tôi không trả lời ngay, nhưng ánh mắt đã thay lời muốn nói. Chúng tôi im lặng, nhưng cả hai đều hiểu rằng không còn đường lùi nữa.

Chỉ còn lại sự căng thẳng, tiếng thở gấp, và những cảm xúc đan xen không thể gọi tên. Nếu đã vượt qua giới hạn, thì liệu có quay lại được nữa không? Câu trả lời, có lẽ, nằm trong chính khoảnh khắc ấy...

#Dự Phòng
VLXX