Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
3 lượt xem

Cái đêm hôm ấy trời mưa bụi, trong căn phòng chỉ có ánh đèn vàng mờ mờ nhạt nhòa chọi lại bóng tối. Mùi mưa ẩm mốc bốc lên từ khe cửa sổ hòa quyện với chút hương nước hoa bí ẩn trên gáy em. Anh đang ngồi thẫn người trên mép giường, tay còn ngập ngừng chưa dám chạm vào màn hình điện thoại, thì em bước ra từ góc tủ.

Em không hề mặc những bộ đồ lót ren cầu kỳ như những lần trước, mà chỉ là cái váy ngủ mỏng tang, vải voan mềm rủ nhẹ nhàng ôm sát từng đường cong. Nó ngắn đến nỗi chỉ cần em hất chân lên một cái là vạt sau đã tuột tượt xuống đùi. Em đi chân trần, từng bước đi nghe rõ cả âm thanh vật lộn xộn của chiếc nơ thắt chéo trước ngực.

Anh ngước mắt nhìn theo. Hơi thở anh bỗng dưng khựng lại giữa chừng, lồng ngực dồn dập hắt ra từng cú đập thiếu oxy. Máu dồn hết lên đầu, mạch máu như bị kích hoạt liên tục. Cái cảm giác ấy nóng ran, bức bối bứt rứt khiến hai tay anh bủn rủn, không biết buông bỏ chiếc điện thoại xuống hay đưa lên vuốt ve cho đỡ lòng.

Nhìn em mặc váy ngủ anh nứng chịu không nổi, tựa như có một luồng điện giật chạy dọc sống lưng xuống tận gót chân. Lòng bàn tay trơn trượt vì mồ hôi chợt đổ mồ hôi lần nữa, bản năng cơ thể đè nặng lên lý trí. Anh chỉ muốn bước tới một hơi, giữ lấy eo em mà kéo sát vào người, để xem cái vải voan mỏng màng kia có che giấu nổi cơn sóng ngầm trong mắt anh lúc này hay không. Không cần em nói thêm lời nào, giữa căn phòng nhỏ hẹp lúc này, mọi sự tự chủ của anh đều đã bốc hơi theo hơi thở gấp gáp.

#Dự Phòng
VLXX