Đang chìm đắm trong những suy nghień phi lí, mắt cáu kỉnh vì cái giấc ngủ không lành, tôi đang nằm thẳng ra trên đó. Bỗng nhiên, nhỏ em gái hư hỏng của tôi là Reislin—một cái bóng hiện ra trước mặt. Cô ấy không hề gõ cửa mà xông thẳng vào, bộ đồng phục học sinh ren thắm bám vào da trắng ngần, từng đường cong tỏa ra một sự khiêu khích vô tội.
Cô ấy xoay người một cách tự tin, khiến chiếc váy ngắn vươn lên cao, phấp bay tít lại để lộ đôi chân dài mảnh mai, mịn màng đến kỳ diệu. Trước vẻ đẹp đột ngồn này, cái đầu óc ngu muội của tôi chỉ nghĩ đến một chuyện. Reislin nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần lót ren một cách lộ thiệt, rồi ném nó thẳng vào khuôn mặt tôi.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy nhỏ em gái hư hỏng của tôi nhanh chóng rút lui, hành động gọn ghép đến kỳ lạ. Cô ấy như đã luyện tập bao trăm lần, bước ra đi với tốc độ kinh kinh, để lại tôi với dư âm và chiếc quần lót ren của em—vẫn còn vương lên tay tôi. Khoảnh khắc đó, tôi bối rối đến nỗi không kịp ngón tay chạm phải thực sự, để lại một nụ cười nhạt nhòa trong im lặng tuyệt đường.







