Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
6 lượt xem

Cái khoảnh khắc ấy như một nhát búa nện thẳng vào đầu óc tôi. Tôi vừa bước chân ra khỏi nhà, không khí trong lành buổi sớm mai vẫn còn vương mùi cỏ non, nhưng cái nhìn đầu tiên ập đến đã hoàn toàn làm tôi choáng váng — bốn bóng dáng phụ nữ trẻ, váy áo mỏng tang, đang quỳ gối lau dọn bậc thềm trước cửa. Ánh sáng hắt ngang khiến đường cong sau lưng họ càng thêm mềm mại, bốn cặp mông căng tròn như thể chỉ cần một cái nhích nhẹ là vải vóc sẽ trượt tuột. Không khí vốn thanh bình bỗng trở nên nặng nề, lẫn lộn giữa hơi thở của buổi sớm mai và thứ mùi hương nồng nàn từ da thịt họ.

Họ biết tôi đang nhìn. Tôi nhận ra điều đó khi từng người một, họ khẽ ngẩng lên, khóe môi hơi nhếch, rồi cố tình kéo cao váy, để lộ chiếc quần lót dây mảnh mai bám sát vào khe mông. Màu sắc nhạt nhòa dưới nắng, nhưng chính sự mỏng manh ấy lại càng khiến trí tưởng tượng của tôi bay bổng. Đặc biệt là Arimura và Amemiya — hai cô gái trẻ nhất khu, cả hai đều có ánh mắt biết cười, đầy ma mị. Họ bước lại gần tôi, giọng điệu tự nhiên như thể chỉ đang hỏi thăm hàng xóm, nhưng cái cách họ nghiêng người, để tà váy phất qua đùi tôi, đủ để bất kỳ ai cũng phải hiểu họ đang muốn gì.

Cậu đang định đi đâu đấy? Arimura hỏi, tay vẫn cầm cây lau nhà, nhưng ánh mắt thì dán chặt vào chỗ tôi đang cương cứng. Tôi không trả lời kịp, vì Amemiya đã lên tiếng trước: Nhà cậu có vẻ bừa bộn lắm, để bọn tớ vào dọn cho.

Tôi ấp úng, bảo rằng không cần đâu, nhưng cả hai đã nhanh chóng bước vào trong. Căn nhà nhỏ bỗng chốc tràn ngập tiếng động của cây lau nhà, tiếng nước rơi lách tách, và cả tiếng thở nhẹ của họ. Arimura chủ động lau dọn ở khu vực gần tôi nhất, cô quỳ gối, hạ thấp người, để cái háng ngay sát chỗ cậu nhỏ đang căng cứng trong quần. Tôi cố ngồi im, nhưng hơi thở cứ dồn dập, tim đập mạnh đến nỗi nghe rõ cả tiếng.

Rồi, một cái chạm nhẹ. Không phải tình cờ. Cô ấy cố tình nghiêng người, để cái mông cọ nhẹ vào đầu khấc qua lớp vải mỏng. Tôi như mất hết lý trí. Cảm giác ấy không chỉ là kích thích về mặt thể xác, mà còn như một lời mời gọi đầy mạnh mẽ, không thể chối từ. Tôi nắm lấy eo cô, vén chiếc quần lọt khe sang một bên, rồi đẩy mạnh vào bên trong. Cô ấy khẽ rên, tiếng rên nhỏ xíu nhưng đủ để vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh. Tôi biết, cô ấy đã chờ đợi điều này từ lâu lắm rồi.

#Dự Phòng
VLXX