Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
1 lượt xem

Haruka vốn là một người phụ nữ rất đẹp, kiểu đẹp sắc sảo nhưng vẫn giữ được nét mặn mà, quyến rũ của người đàn bà đã qua tuổi xuân thì. Thế nhưng, mấy tháng nay, căn nhà rộng thênh thang của cô cứ như cái giếng cổ, không một chút âm thanh hay hơi thở nào của đàn ông. Chồng cô ngày càng về muộn, đôi khi đến tận nửa đêm mới lảo đảo bước lên giường, trên người phảng phất mùi rượu tanh nặc. Không những thế, căn bếp ấm cúng ngày nào cũng tắt đèn. Anh ta chê đồ ăn nhà bớt gia vị, hắt hơi rồi bỏ ra ngoài ăn uống linh tinh cho kịp nhịp sống của những kẻ bận rộn.

Nhưng điều tàn nhẫn nhất đâm vào tim Haruka không phải là sự lạnh lẽo của cái bếp, mà là sự khô cằn trên giường. Chồng cô đã từ rất lâu không chạm vào cô. Cái sự bỏ mặc ấy tàn ác hơn cả một cái tát. Vốn là một người vợ khát tình, da thịt cô cứ như ngọn lửa thiêu đốt rồi bỗng dưng bị dội một gáo nước lạnh tê buốt. Cô nằm cạnh một gã đàn ông nhưng cảm giác cô đơn cứ như ngập cả mặt biển. Những đêm dài mệt lả, ham muốn dồn nén trong cơ thể không chỗ xả, nó bóp nghẹt hơi thở, khiến cô gần như phát điên. Nhiều hôm nỗi trống rỗng dâng lên quá mãnh liệt, cô đành phải kéo tay vào trong quần, nhắm mắt tưởng tượng những điều ngớ ngẩn để tự thân xoa dịu cơn khô hạn, xua đi chút manh nha ấm áp tạm thời che lấp sự vỡ vụn nơi tâm can.

Một buổi tối định chợp mắt, mùi nước hoa nữ lấn át mùi thuốc lá quen thuộc thoang thoảng bay ra từ áo sơ mi của anh ta treo trên ghế. Haruka ngửi thấy, tim bóp rộn lên từng nhịp. Cảm giác lợn cợn lâu nay chợt trở thành sự thật cắm rễ. Điện thoại bất chợt rung lên, một số lạ. Đầu dây, giọng một cô gái trẻ rặt mùi ngỗng, non nớt nhưng xảo quyệt vang lên, dặn dò: Chị nên buông tay đi, anh ấy không còn yêu chị nữa.

Thế mà Haruka lại chỉ biết đứng lặng. Cô không khóc, cũng không nổi điên. Cô chỉ thì thầm với chính mình rằng, rồi chồng cô sẽ tỉnh ngộ, sẽ thấy chán chê những trò bạt rở ngoài kia để tự động quay về mái nhà này. Cô tự lừa dối bản thân để có cớ tiếp tục hy vọng mỏng manh như sương sớm.

Nhưng Haruka đâu biết, từ căn phòng nhỏ xíu sát vách, nơi có cửa sổ nhìn thẳng qua phòng cô, mọi thứ không hề lọt qua mắt cậu sinh viên nhà đối diện. Cậu sinh viên ấy có tên là Kenji. Trông cậu hiền lành, ốm yếu với cặp kính cận dày cộch. Kenji là đứa chăm chỉ đến nỗi ám ảnh, nó suốt ngày cắm mặt vào đống sách vở dày cộch, cặm cụi đèn dầu dù ngoài kia phố xá đã ngủ say. Ngu ngốc là thế, khùng quặc là thế, nó đã thi trượt vào trường luật tới ba lần rồi, vậy mà năm nay nó vẫn mua hồ sơ, vẫn đăng ký thi lại. Nó nghèo, nó tằn tiện từng đồng tiền mua bút, từng gói mì tôm nhưng nó giàu có duy nhất ở sự kiên trì quái gở.

Nhưng rắc rối bắt đầu từ cái ngày Kenji lỡ nẻ mắt nhìn thấy Haruka đang phơi quần áo ra ban công. Cái dáng đứng mỏng tang trong tấm áo lụa mỏng tang, những đường cong chết người, và đôi mắt thất thần đượm buồn của Haruka đã đốt cháy máu trai trẻ trong cậu. Kể từ đó, Kenji theo dõi cô như một cái bóng. Nó biết chồng cô bỏ bê, nó biết mùi nước hoa của con đĩ nào đó át hết mùi phấn phiu trên người cô, nó nghe lén được tiếng Haruka khóc thút thít khi đêm về. Nó biết hết sự cô đơn xót xa mà người vợ khát tình này đang nuốt trọn vào bụng.

Rồi một buổi trưa nọ, Haruka vội vã ra ngoài, quên không rút chốt cửa sổ. Kenji nhìn thấy một tấm quần lót ren mỏng tang phơi trên dây. Sự ngứa ngáy tuổi trẻ cộng với lòng thương xót dâng lên, nó bẻn lẽn bước sang. Nó không nghĩ đến đạo lý, nó chỉ muốn nhặt lấy thứ nhỏ bé ấy, ôm ấp lấy như một vật bùa để xoa dịu con tim đang đánh trống báo động vì Haruka.

Lúc lẻn vào nhà, mọi thứ tối om. Nhưng rồi tiếng rên rỉ bị nghẹn lại từ phòng khách vang lên. Haruka đang tự sướng. Cô ngồi thõng chân, quần jeans tuột xuống ngang đùi, tay múa may trên cơ thể mình, mặt nhăn nhó vì cơn sốt tình dục dâng trào cô đơn tột cùng.

Kenji đứng như trời trồng. Nó nhìn chằm chằm vào cái lưng trần trụi, vào cặp đùi trắng muốt đang run lên vì sung sướng. Cậu không thể rời mắt. Chính xác hơn là cậu không muốn rời mắt. Cậu bị hấp dẫn tuyệt đối bởi sự mỏng manh nhưng đầy sức sống ấy.

Giây lát sau, một chiếc gối bay thẳng vào người Kenji, đánh cho cậu ngã chúp chạp. Haruka hoảng hốt, vơ vội tấm khăn tắm trùm người lại, đôi mắt trừng lớn, lẫn lộn giữa sự kinh hãi và nỗi xấu hổ tột độ. Cô định la hét, định gọi bảo vệ, định giết người.

Nhưng Kenji không chạy. Nó đứng dậy, vứt chiếc gối qua một bên. Lòng tự trọng của một đứa trai ba năm rớt thi liên miên dường như đã nổ tung hết cả lên. Nó nhìn thẳng vào mắt Haruka, giọng gằn, khàn đi vì dục vọng dâng cao: Tôi không quan tâm chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cho tôi vào tù đi. Cho tôi vào đồn cảnh sát. Ném dao giết tôi đi nếu chị muốn. Tôi mặc kệ!

Nó xông lại, không phải để cưỡng bức, mà là để quỳ gối xuống. Nó nắm lấy hai tay Haruka đang run lẩy bẩy, đặt lên má nó, nước mắt nóng bỏng của cậu rơi xuống tay cô: Tôi chỉ muốn được một lần làm tình với chị. Tôi muốn dùng cơ thể này để thỏa mãn chị. Để lấp đầy những khoảng trống mà cái gã đàn ông vô tâm kia đã để trống. Để hàn gắn lại trái tim đang vỡ vụn của chị!

Câu nói ấy giống như một tia chớp xé toạc bầu trời u ám trong đầu Haruka. Đứng trước sự can đảm liều lĩnh, sự thấu hiểu tột cùng và ánh mắt cháy rực tình dục chân thành ấy, sự phòng bị của cô sụp đổ chỉ trong tích tắc. Cô nhìn gã chồng bội bạc đang chầu chực ở đâu đó ngoài kia, rồi quay lại nhìn cậu sinh viên nghèo khổ trước mặt. Dòng nước mắt chực trào ra, nhưng lần này, nó không phải nước mắt của sự cam chịu.

Chẳng cần suy nghĩ thêm, Haruka buông tay ra. Cô tháo khăn tắm văng đi. Cơ thể nóng rực của một người vợ khát tình hiện ra trần trụi trước ánh mắt say đắm của Kenji. Không còn lời nói, không còn lý trí, cô lao vào cậu sinh viên như một con thú đang chết khát. Họ cuốn lấy nhau giữa ban ngày, giữa căn nhà đầy bóng tối và sự phản bội.

Từ đó, mọi thứ thay đổi. Sự thất vọng về người chồng vô tâm ngày một lớn dần, phủ bóng lên mọi kỷ niệm xưa cũ. Haruka không còn tự nhủ những lời dối trá nữa. Cô mở khóa cho Kenji. Mối quan hệ lén lút ấy bắt đầu, ngập tràn trong sự cắn rách, trong những tiếng rên rỉ thỏa mãn và cả những giọt nước mắt vỡ òa vì được chạm đến nỗi đau. Họ cùng nhau đốt cháy những ngày tháng chán chê, xé toạc lớp vỏ bọc nghiêm túc của cậu sinh viên nghèo, và nhấn chìm bản thân vào những vòng tay ấm áp nhất mà họ từng có.

#Dự Phòng
VLXX