Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
10 lượt xem

Mẹ ngồi thẫn lặng bên góc bếp, đôi tay sứt sẹo vì bao nắng gió bỗng ngừng băm thịt rồi đưa lên quệt vội khóe mắt. Lúc nào cũng vậy, mỗi khi nhà vắng tiếng cười con, bầu không khí trong căn phòng bỗng nặng nề đến nghẹt thở. Bà cúi xuống nhìn mẻ rau mọc dại trong chậu, ngón tay gầy guộc vuốt từng chiếc lá như đang giở lại những trang ký ức cũ kỹ. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu rõ sự im lặng ấy trĩu nặng đến nhường nào.

Sự trĩu nặng của những ân tình vô hình
Nổi buồn của mẹ không nằm ở những tiếng thở dài ồ ạt, mà chảy rỉ trong từng cử chỉ bé tí đến mức vô tình: là cách bà cất lại chiếc táo lọ lem, nhăn nhó gọt bỏ phần dập đi để dành cho đứa con thích ăn ngọt; là cái nhìn len lén ra cổng mỗi khi nghe tiếng xe xôn xạc ngoài đường, ánh mắt rực sáng rồi lại xịt mặt khi nhận ra đó chỉ là tiếng xích lô gầm rú; là nồi canh bà ninh nhừ xương đến mức tan tành thớt nhưng chẳng dám múc ra, sợ con ăn ngấy, sợ con về muộn mà ăn đồ nguội rồi lại đau dạ dày. Chính cái sự trĩu nặng trong im lặng ấy, âm thầm bào mòn thanh xuân rực rỡ của bà, mà chẳng ai hay biết.

Cuộc sống của mẹ khi khoảng cách làm quên đi khoảng thời gian
Có lẽ tuổi tác không làm mẹ già đi, mà chính sự xa cách của những người con đang dần đẩy bà vào góc tối của căn nhà quá lớn. Khi con cái lớn lên, cắp sách lên xe rồi lao vào những bộn bề của thành phố, mẹ bị bỏ lại với những ngày dài đếm từng nhịp tích tắc. Chiếc đồng hồ treo tường vẫn tích tắc, nhưng thời gian của mẹ dường như trôi chậm hơn. Bà cứ đứng đó, như một cành cây khô trong mùa đông dài, kiên quyết chờ một cơn gió ấm mang theo mùi hương cũ ghé qua.

Cơn gió mà mẹ chờ đợi có thể rất đỗi bình dị: tiếng chuông cửa reng reng, tiếng bước chân vội vã gõ lạo xạo trên cầu thang, hay đơn giản là tiếng cười giòn rã của đứa cháu nội làm xôn xao cả góc bếp nhỏ bé. Nhưng cái chờ đợi ấy quá lâu. Lâu đến mức kẽ tóc bạc ngày một nhiều, sống mũi bà nhăn lại mỗi khi cố ngửi mùi nước mắm, mùi hành phi quen thuộc nhưng không còn ai ngồi quây quanh chiếc mâm cơm gỗ tróc sơn. Thế nên cháu ơi, khi con bước qua cánh cửa, đừng vội lướt qua người mẹ đang lúi húi gỡ trứng luộc hay cặm cụi nhặt rau.

Đừng để nổi buồn của mẹ biến thành một nỗi đau câm lặng không có ngày chữa khỏi. Đừng để sự thờ ơ của con thành một vết rạn nứt mãi không thể hàn gắn.

Chìa khóa chữa lành nỗi buồn im lặng
Con ơi, chỉ cần ghé sát vai bà, xoa dịu những ngón tay chai sạn vì bấm kim, rủ rỉ kể cho bà nghe về cuộc đời vài điều lung tung: hôm nay con bị sếp mắng, con ăn món gì ngon, hay con nhớ mùi canh cá chuối đắng thuở bé. Bỗng thấy bóng lưng gầy guộc phía sau bỗng nhẹ bẫng đi trông thấy. Nụ cười hiện lên trên khóe miệng bà, ánh mắt mẹ bừng sáng và chồi non của sự ấm áp bắt đầu đâm chồi xóa tan đi mùa đông lạnh lẽo trong căn nhà.

#Dự Phòng
VLXX