Ngôi nhà vắng lặng vốn dĩ là nơi trú ẩn duy nhất của Kenta sau những giờ kinh hoàng tại trường học, nơi cậu phải chịu đựng những lời nhục mạ và đòn roi từ đám bạn xấu. Mỗi lần trở về với vết bầm trên mặt và đôi mắt vô hồn, trái tim người mẹ kế lại thắt lại. Bà không biết phải làm gì ngoài việc dang rộng vòng tay, ghì chặt cậu vào lòng như muốn dùng chính hơi ấm của mình để xua đi cái lạnh lẽo của thế gian ngoài kia. Thế nhưng, trong những cái ôm ấy, một hạt mầm đen tối đã âm thầm nảy nở.
Kenta bắt đầu nhận ra rằng sự an ủi từ tâm hồn là không đủ. Cậu thèm khát một sự vỗ về hữu hình hơn, mãnh liệt hơn. Ánh mắt cậu dần thay đổi, không còn nhìn vào khuôn mặt lo âu của mẹ mà đổ dồn vào những đường cong nảy nở đang ép sát vào người mình. Cậu khao khát được vùi mặt vào bộ ngực khổng lồ ấy, muốn được giải tỏa mọi uất ức thông qua việc chiếm hữu thân xác người đàn bà đã chăm sóc mình bấy lâu. Với cậu, đó không còn là mẹ, mà là một liều thuốc giảm đau thượng hạng.
Và rồi, nổi buồn của người mẹ kế chiều con bắt đầu từ chính sự nhu nhược của bà. Vì quá thương xót đứa con tội nghiệp, bà đã để mặc cho Kenta thực hiện những hành vi sai trái. Từ những cái chạm tay lén lút đến những lần khám phá cơ thể trần trụi, bà chấp nhận dùng tình dục như một công cụ để dỗ dành cơn giận dữ của cậu. Mỗi lần Kenta "xả" hết nỗi lòng vào sâu trong cơ thể bà, cậu lại trở nên tươi tỉnh, nhưng đổi lại, trên gương mặt người mẹ kế là một nỗi sầu muộn không tên. Bà biết mình đang cùng con sa chân vào vũng lầy, nhưng lại chẳng thể từ chối khi nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc giả tạo của cậu sau mỗi cuộc hoan lạc.







