Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
5 lượt xem

Ban đầu, cô ấy – một y tá trẻ với đôi tay trắng ngần và nụ cười tươi như nắng mai – bước chân xuống tàu đánh cá cũ kĩ để nhận công việc tại phòng khám trên hòn đảo biên giới với biển cả. Người dân đảo chào đón cô bằng những nụ cười hiền lành và đồi câu cá tươi ngon. Những ngày đầu, cô lòng nhẹ nhõm khi thấy mình đã tìm được một chốn bình yên, một nơi con người không cần đóng vai, nơi cuộc sống giao thoa với tiếng sóng và tiếng cười của trẻ con.

Tuy nhiên, một chiều mưa phùn, khi đang giúp bác sĩ khám bệnh cho một người đàn ông nặng vì sốt rét, cô vô tình chạm phải tay anh ta. Đúng lúc đó, đôi tay đó

Vụ việc không dừng lại ở đó. Người đàn ông đó, sau khi trở về từ cơn sốt, lan truyền những lời nói bậy bè về cô. Dòng người dân đảo – những người mà cô tưởng chừng đã hòa nhập – dần thay đổi thái độ. Những cuộc thanh tra sức khỏe trở thành cơ hội để một vài bóng dáng lén lút tiếp cận, với những tay vịn lên lưng, vào người cô một cách công khai, không hề chút luyến hồi. Sự im lặng của cô không phải vì chấp nhận, mà vì kẻ áp bức đã dặn cô giữ im lặng, dặn cô rằng nếu kể ra, cả hòn đảo sẽ biến thành một địa ngục với cô.

Cô bắt đầu sống trong một chuỗi những ngày u ám, nơi tiếng reo vui của đảo biến mất, chỉ còn lại tiếng biển ù ỵ như đang khóc. Mỗi lần bước ra khỏi phòng khám, cô phải đối mặt với những cái nhìn sắc lén, những đùa cợt vô nghĩa ẩn chứa sự khinh bệt. Căn phòng trọ của cô không còn là nơi nghỉ ngơi an toàn, mà biến thành nhà tù yên tĩnh, nơi duy nhất cô cảm thấy an toàn chính là đóng kín cửa sổ. Sự tuyệt vọng không phải lúc nào cũng là tiếng hét lên, mà là sự im lặng nặng nề khiến cô cảm thấy mình đang dần bị hòa tan vào chính số phận đen tối ấy, không lối thoát, chỉ biết nương nhờ vào những giọt nước mưa đêm xuống để rửa去内心的伤痛。

#Dự Phòng
SEXTOP