Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
11 lượt xem

Chúng tôi ngồi trong quán suốt buổi tối, bàn tay không ngừng nâng cốc, tiếng cười vang khắp bàn. Mio cười nhiều hơn mọi khi, mắt cong lên mỗi khi nói chuyện, mái tóc dài buông xõa hờ hững. Tôi vẫn hay ngắm chị ấy từ xa ở công ty, nay mới được ngồi gần thế này, cảm giác như đang ở trong giấc mơ. Chị không phải kiểu người cố tỏ ra hoàn hảo, chỉ đơn giản là khiến người khác không thể rời mắt. Một năm làm việc chung, có lẽ vì tuổi tác không chênh lệch nhiều, nên dù là tiền bối, chị vẫn đối xử với tôi rất thân tình, không khoảng cách.

Đến lúc thanh toán, quán đã vãn khách. Tôi giật mình nhìn đồng hồ, đã gần hai giờ sáng. Mio cũng nhận ra, chị thở dài, nói rằng tàu cuối đã đi từ lâu. Tôi lập tức rủ chị tìm quán cafe mở thâu đêm, nhưng chị lắc đầu, rồi ngước nhìn tôi, mắt ánh lên tia sáng vui vẻ: Hay em để chị về nhà qua đêm, nhà em ở gần đây mà. Câu nói bất ngờ ấy khiến tôi chững lại vài giây, rồi mới cười trấn tĩnh: Vâng, cũng được ạ.

Đường về khuya vắng tanh, chỉ có tiếng gió khẽ thổi. Tôi đưa chìa khóa mở cửa, để Mio bước vào trước. Căn phòng nhỏ của tôi vốn quen thuộc, nhưng giờ có thêm chị, tự nhiên thấy ấm áp khác thường. Mio ngồi xuống ghế sofa, đặt túi xách sang một bên, rồi quay sang: Cũng đã khuya rồi, em mở cho chị chút gì uống được không? Tôi vào bếp, lục tủ lấy chai rượu nhỏ còn sót lại, rót ra hai ly. Mio cầm ly lên, nâng nhẹ về phía tôi: Nào, cạn ly.

Uống một lúc, chị chợt nói: Nào, chơi trò gì đi, không thì nhạt lắm. Tôi nghĩ một lúc, rồi gợi ý trò Nhà Vua, thứ trò chơi chỉ cần vài câu lệnh vui nhộn. Mio đồng ý ngay. Chúng tôi viết vài tờ giấy, trộn lại, rồi lần lượt bốc thăm. Ai bốc được chữ Nhà Vua thì được ra lệnh cho người còn lại. Ván đầu, tôi thua, Mio cười toe toét, yêu cầu tôi mở nhạc. Ván sau, Mio lại thắng. Chị nhìn tôi, mắt lấp lánh, nói nhỏ: Nhà Vua ra lệnh: em hôn chị.

Căn phòng bỗng im lặng, chỉ còn tiếng nhạc nhỏ từ loa. Tôi nhìn Mio, thấy chị không cười nữa, ánh mắt chân thành nhưng cũng có chút ngượng ngùng. Chị chờ, không thúc ép, để tôi tự quyết định. Tôi cũng không còn nghĩ được gì nhiều, chỉ thấy tim đập nhanh hơn. Và rồi tôi nghiêng người, chạm nhẹ lên má Mio. Chị khẽ nhắm mắt, môi hơi mím lại. Cảm giác ấy không giống bất kỳ cái chạm nào tôi từng có, nhẹ nhàng nhưng ấm áp, như thứ cảm xúc vốn dĩ vẫn luôn ở đó, nay mới được giải phóng.

Chúng tôi ngồi im một lúc lâu sau đó. Mio dựa vào vai tôi, hơi thở đều đều. Tôi vẫn còn ngỡ ngàng, nhưng cũng thấy lòng nhẹ tênh, thanh thản. Không còn phân biệt tiền bối hay cấp dưới, chỉ còn hai con người đang chia sẻ khoảnh khắc yên bình bên nhau.

#Dự Phòng
VLXX
SEXTOP1
  • Full
SEXTOP
  • Full
HEOVL
  • Full