Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Momo và chồng đã bước sang năm thứ hai của hôn nhân. Không gian căn nhà bỗng trở nên ngột ngạt mỗi khi hai vợ chồng về đến nhà. Chồng Momo, trong tâm thế của một người đàn ông khao khát làm cha, đã biến chuyện chăn gối thành một nhiệm vụ sinh sản. Mỗi lần anh ta lại gần là những ánh mắt nóng rãy, những lời nhắc nhở rập khuôn về việc thời gian rụng trứng, khiến Momo cảm thấy mình chỉ như một cái máy sinh con chứ không phải một người vợ được yêu thương. Cô bắt đầu trốn tránh, tìm mọi lý do để nằm riêng giường khách, vì mỗi lần ân ái với chồng chỉ mang lại cho cô sự tê dại và khô cạn.

Hai ngày qua là chu kỳ rụng trứng vàng son của Momo. Chồng cô gần như đeo bám cô 24/24, sự thúc giục liên tục khiến cô tột cùng mệt mỏi và ngột ngạt. May mắn thay, bệnh viện có đồng nghiệp xin nghỉ ốm đột xuất. Momo lập tức xin sếp cho phép cô nhận ca đêm. Cô như tìm được một lối thoát khỏi cái lồng ngột nghét của ngôi nhà.

Trung tâm y tế đêm tối vắng lặng, chỉ có tiếng máy thở và nhịp tim rập rình. Bác sĩ trẻ - người đàn ông điển trai, trầm lặng và luôn mang vẻ mặt đầy sự thông cảm - tiện đường ghé qua chỗ Momo đang mệt nhoài gục đầu xuống bàn.

Thấy cô mệt mỏi đến quên cả ăn uống, bác sĩ trẻ nhẹ nhàng rót cho cô một cốc nước ấm, kéo ghế ngồi xuống cạnh. Không giống như chồng cô ở nhà hay những gã đàn ông ham muốn sinh sản khác, anh ta nhìn vào mắt cô bằng sự dịu dàng và thấu hiểu: Cậu làm việc quá nhiều rồi. Cơ thể cần nghỉ ngơi, nếu cứ ép mình mãi, cuối cùng sẽ đổ bệnh. Lời nói chân thành, đầy nam tính nhưng lại vô cùng an toàn của anh ta khiến Momo cảm thấy lòng mình xao xuyến. Được vỗ về một cách tử tế sau bao lâu ngày chịu đựng, Momo hoàn toàn hạ gục phòng tuyến. Cô tin tưởng anh, mệt nhoài nhắm mắt lại, chợp giấc trên bờ vai vững chắc của anh bác sĩ.

Trong bóng tối, nhịp tim Momo đập rộn ràng. Anh bác sĩ ngắm nhìn gò má ửng hồng, đôi môi khe khẽ h hé của cô. Anh ta biết rõ những gì cô đang phải chịu đựng ở nhà, và hơn ai hết, anh ta nhận ra cơ thể người phụ nữ này đang cực kỳ nhạy cảm và khao khát được yêu chiều, nhưng lại bị đối xử thô bạo.

Nhân cơ hội cô đang chìm vào giấc ngủ nửa mơ nửa tỉnh, bác sĩ từ từ cúi xuống. Môi anh ta chạm nhẹ lên môi cô, một nụ hôn tường vị mang đầy sự khao khát bị đè nén lâu ngày. Khi Momo khẽ rên lên trong cổ họng, không phải vì giật mình mà là vì sự kích thích tột độ, anh ta biết mình không thể dừng lại.

Anh ta nhẹ nhàng cởi bỏ lớp áo bảo hộ, khơi dậy từng centimet da thịt của cô. Chưa bao giờ Momo được cưng chiều đến vậy. Đôi bàn tay ấm áp, điêu luyện của bác sĩ lần mò, kích thích những điểm ẩn nấp khiến cô run rẩy. Sự thô bạo, vội vã của người chồng ở nhà bị xóa sổ hoàn toàn. Ở đây, chỉ có sự nhẫn nại dỗ dành, những nụ hôn sâu hun hút và nhịp điệu dứt khoát nhưng đầy yêu thương.

Momo không phải là người phụ nữ lẳng lơ, nhưng khoảnh khắc này cô đã đánh mất hoàn toàn lý trí. Cô không phải không thích tình dục, cô chỉ đang chết dần trong sự tẻ nhạt và áp lực sinh con. Nhưng bác sĩ trẻ này... anh ta mang đến cho cô một cơn mưa rào tưới mát cả tâm hồn xơ khô.

Chưa bao giờ Momo đạt được đỉnh cao của sự khoái lạc một cách dồn dập và sung sướng đến tê người như lúc này. Từng nhịp va đập khiến cô quên đi tất cả: quên đi áp lực phải có con, quên đi sự vô tâm của chồng, quên đi cả danh phận làm vợ. Cô gắt gao ôm lấy lưng anh ta như muốn hòa làm một, khóc thét lên vì sung sướng trong bóng tối phòng trực.

Bên ngoài hành lang, hay chính trong túi áo đồ bảo hộ trên ghế, chuông điện thoại đột ngột réo vang xé lặng đêm. Đó là tiếng chuông điện thoại quen thuộc của người chồng ở nhà. Chồng cô đang gọi điện liên tục, có lẽ đang gào thét vì không thấy vợ, hoặc đang tra hỏi cô đang đi đâu.

Nhưng Momo không mở mắt. Cô không với lấy chiếc điện thoại. Khoảnh khắc ấy, với cô, thế giới bên ngoài hoàn toàn sụp đổ. Tiếng chuông gọi cuộc đời cũ cứ leng keng chán ngắt, nhưng bên dưới tấm ga trải giường, cơ thể cô đang được một người đàn ông khác ôm ấp, vuốt ve, mang đến những cơn sóng thần tình dục mà cô không bao giờ dám mơ ước. Momo cắn chặt môi, rên rỉ sâu hơn, chìm đắm mãi mãi vào vòng tay của bác sĩ, bỏ mặc cả thế giới thực tại đang gọi gấp gáp ngoài kia.

#Dự Phòng
VLXX