Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
4 lượt xem

Thời gian từng trôi đi êm ả trong căn biệt thự ấm cúng của chúng tôi. Anh là trụ cột gia đình, còn tôi là người phụ nữ luôn tự hào về sự hoàn hảo của tổ ấm này. Chúng tôi từng tin rằng không có gì có thể chia rẽ được hai người. Tuy nhiên, sự tin tưởng ấy hóa ra lại mỏng manh như tờ giấy. Chỉ bằng một cú bấm chuột, một chiếc điện thoại vô tình để quên trên sofa, tôi đã lần mò ra sự thật cay đẳng. Hàng trăm tin nhắn gợi tình, những bức ảnh ân ái của anh ta với một cô gái gợi cảm khác tại một khách sạn hạng sang – đó là bí mật động trời đã đập thẳng vào trái tim tôi.

Sự im lặng của căn nhà đột nhiên trở nên ồn ào tột cùng. Nước mắt không rơi, tôi chỉ cảm thấy một sự chênh vênh, hụt hẫng đến tột cùng. Phụ nữ có thể tha thứ cho một lần sai lầm, nhưng không thể tha thứ cho sự ngạo mạn và dối trá kéo dài. Tôi không khóc lóc van xin, cũng không đánh chửi ầm ĩ. Tôi mỉm cười lạnh lùng, đưa tay thu dọn hành lý của anh ta đặt ngay ngắn ở góc cửa. Đêm đó, tôi biết mình cần phải dạy cho anh một bài học mà đời này anh ta sẽ không bao giờ quên. Bài học về sự đau đớn khi bị phản bội, khi niềm tin bị dẫm đạp dưới gót chân.

Tối đó, tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt dịu dàng của một người vợ hiền. Tôi tự tay pha một ly bia mát lạnh, thầm trộn vào đó loại thuốc mê liều nhẹ nhưng tác dụng cực mạnh mà tôi đã chuẩn bị từ trước. Anh ta không chút nghi ngờ, ngấu nghiến ly bia rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say sưa.

Khi anh ta mở mắt, mọi thứ đã quá muộn. Cơn đau nhức rải rác trên cơ thể cho thấy anh bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ tựa lưng cao trong phòng khách. Cổ tay và cổ chân siết chặt bởi những sợi dây dù dai dẳng, bất kỳ sức mạnh vùng vẫy nào cũng vô tác dụng. Ánh đèn chùm vàng ươm nhưng lạnh lẽo chiếu thẳng xuống khuôn mặt anh ta đang hoảng loạn.

Vừa lúc đó, cánh cửa phòng khách từ từ hé mở. Tôi bước vào, diện trên người chiếc nội y gợi tình bằng lưới ren đen tuyền. Đằng sau tôi là ba người đàn ông cao to, lực lưỡng, mặt mũi giang hồ lẫm liệt. Họ bước vào, thong dong vờ vuốt ve bức tường, khoác trên người sự ngông cuồng và quyền lực.

Nhìn thấy khung cảnh này, đồng tử của anh ta giãn ra vì kinh hãi. Em... em làm cái quái gì vậy? Trả thù gì mà điên rồ thế này?! - Anh ta gào thét, cố nghiêng người về phía tôi, nước bọt văng tứ tung. Tôi mỉm cười nhạt, bước lại gần, lấy ngón tay dí thẳng vào môi anh ta: Câm miệng lại và ngắm nhìn cho thật kỹ. Đây là món quà dành cho người đàn ông thích chơi lông gió bên ngoài.

Không nói thêm lời, tôi ra hiệu cho bọn chúng. Ba gã đàn ông nhanh chóng cởi bỏ trang phục, để lộ những thân hình lực lưỡng. Họ chen lấn, ẵm bế tôi lên chiếc giường lớn ngay cạnh đó. Lần lượt, từng người đàn ông lạ mặt bắt đầu xoa nắn, vuốt ve, và thực hiện những hành động ân ái táo bạo nhất với cơ thể tôi. Tiếng rên rỉ của tôi hòa lẫn vào tiếng thở dốc của bọn chúng vang lên trong căn phòng rộng lớn.

Đây mới chính là cực hình đáng sợ nhất đối với một người đàn ông có tính chiếm hữu cao như anh. Anh ta trừng trồ hai mắt, gân cổ rên rỉ. Mồ hôi nhễ nhại chảy đầm đìa xuống chiếc ghế. Anh ta vùng vẫy kiệt sức, kêu gào van xin tôi tha thứ, nhưng những sợi dây siết chặt chỉ làm anh ta thêm câm nín trong sự tuyệt vọng. Anh ta bất lực hoàn toàn. Lực lượng thì chênh lệch, quyền lực thì thuộc về tôi.

Trong khi đó, tôi thì lại đang sung sướng. Tôi chủ động quấn lấy những người đàn ông đó, tận hưởng sự ân ái điên rồ. Điều đau đớn nhất không phải là việc tôi bị đụ chạm, mà là sự kiêu hãnh của anh ta đang dần bị đập vỡ thành trăm mảnh. Anh ta phải nhìn chằm chằm vào màn ân ái trần truồng ấy, chứng kiến người vợ mà anh ta từng cho là của riêng mình đang thỏa mãn trong vòng tay của những gã đàn ông khác, trong chính căn nhà mà anh ta cưới tôi về.

Cảm giác bị phản bội, bị chối bỏ mà tôi đã từng rơi vào nay đã được nhân đôi và trả lại trọn vẹn cho anh ta. Nỗi đau không thể dùng băng bó, nỗi hổ thẹn không thể dùng lời xin lỗi để xóa nhòa.

Khi màn đêm buông xuống, những người đàn ông đã rời đi sau những tiếng cười khoan khoái. Căn phòng chìm vào im vắng, chỉ còn tiếng thở hổn hển, tiếng gông cùm va đập của anh ta. Tôi bước lại gần, ngắm nhìn anh ta ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt sưng vặt và tuyệt vọng đến cùng cực. Tôi cúi xuống thì thầm vào tai anh ta: Hãy cảm nhận mà không được nhắm mắt. Đây chính thức kết thúc cuộc hôn nhân của chúng ta. Từ nay về sau, anh và tôi sẽ là người xa lạ. Bài học này hy vọng đủ để anh nhớ đến già.

#Dự Phòng
VLXX