Phía sau cô hàng xóm là một khoảng không gian yên ắng, nơi ánh chiều chầm chậm trôi qua khung cửa kính và đậu lại trên những chậu cây nhỏ xanh mướt. Cô thường đứng đó, mắt hướng về khoảng trống ấy, như thể đang đợi một thứ gì đó chưa kịp đặt tên. Không phải vì cô buồn, chỉ đơn giản là có một cảm giác bình yên kỳ lạ khi nhìn vào sự tĩnh lặng ấy.
Đã lâu lắm rồi, khoảng sân nhỏ phía sau nhà cô không còn ai chăm sóc. Những viên gạch cũ mốc phủ đầy rêu, vài cây cỏ dại mọc um tùm, vươn mình giữa nắng chiều vàng ệch. Nhưng cô vẫn giữ thói quen ra đó mỗi khi hoàng hôn buông, tay cầm tách trà nóng, mặc cho gió nhẹ lướt qua, mơn man mái tóc.
Đôi khi, tôi thấy cô cười một mình, như thể đang trò chuyện với ai đó ở phía sau hàng rào gỗ mục. Có lần, cô nói với tôi rằng: Phía sau cô hàng xóm là ký ức của một thời thanh xuân. Khi ấy, mỗi sáng thức dậy đều rộn ràng, bước chân nào cũng vội vã. Giờ thì khác rồi, chỉ còn lại tiếng lá rơi và hương hoa cỏ dại.
Cô không kể thêm, nhưng tôi hiểu. Phía sau cô hàng xóm không chỉ là khoảng sân nhỏ, đó còn là khoảng trống trong tim mỗi người, nơi giữ lại những điều không thể nói thành lời. Và có lẽ, chính vì vậy, cô vẫn đứng đó, mỗi chiều, để nhìn ngắm và mỉm cười.






