Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
4 lượt xem

Hết giờ học, mọi thứ dường như trở nên lặng hơn. Sân trường vắng dần tiếng cười nói, chỉ còn vài nhóm bạn tụm lại ở cổng hoặc nán lại sân chơi. Trong không khí đó, một bóng dáng quen thuộc chầm chậm bước đi, đôi mắt long lanh nhìn về phía trước như đang suy tư điều gì. Đó là cô bạn học sinh mới lớn, với mái tóc dài buông xõa nhẹ, và nụ cười hồn nhiên chỉ dành cho những ai thật gần.

Mỗi buổi chiều, sau khi tiếng trống tan trường vang lên, cô thường ở lại một mình, lặng lẽ dọn dẹp bàn ghế hoặc ngồi bên khung cửa sổ nhìn mây trôi. Đôi lúc, cô mở cuốn nhật ký nhỏ, viết vài dòng về ngày hôm nay — những niềm vui nhỏ, nỗi buồn vụn vặt, và cả những rung động đầu đời khó nói thành lời. Đó là khoảnh khắc cô cảm thấy mình được là chính mình nhất, không phải lo lắng ánh mắt của ai.

Đôi khi, cô bắt gặp vài bạn nam đi ngang qua, bâng quơ hỏi han vài câu, nhưng cô chỉ cười nhẹ rồi chào rồi đi. Cô vẫn còn ngại ngùng lắm, vì cô biết mình đang ở độ tuổi chênh vênh giữa con nít và người lớn. Có những suy nghĩ chợt đến rồi vụt đi, có những cảm xúc thoáng qua khiến tim đập nhanh, nhưng cô chưa dám chia sẻ với ai.

Sau giờ học của em nữ sinh mới lớn là khoảng không gian riêng tư, yên bình để cô lắng nghe chính mình. Đó không phải lúc để vội vã, mà là lúc để nhẹ nhàng cảm nhận sự trưởng thành đang dần đến.

#Dự Phòng
VLXX