Chuyến công tác này quả thực là một thảm họa. Sekuhara - cái tên trưởng phòng biến thái đó khiến tôi chỉ muốn độn thổ. Biết trước thế này, tôi thà nghỉ việc còn hơn. Vừa đặt chân lên tàu, hắn đã giở trò mèo hướng dẫn, tay chân thì cứ lân la chỗ không nên. Tôi hận không thể cắn cho hắn một phát. Đến cái khách sạn chết tiệt, lý do củ chuối lỗi hệ thống với đúng một phòng đôi. Tưởng thế là xong? Ông trời còn đổ thêm dầu vào lửa. Cơn mưa như trút nước khiến chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh dính sát vào người, phơi bày tất cả. Hắn ta như con thú đói mồi, mắt rực lên rồi lôi xềnh xệch tôi vào phòng.
Đêm đó… tôi chẳng muốn nhớ lại. Chỉ biết hắn điên cuồng chiếm đoạt, mặc kệ tôi van xin. Hắn ta thỏa mãn thú tính, còn tôi chỉ thấy nhục nhã ê chề. Sáng hôm sau, hắn tỉnh dậy với nụ cười nham nhở, tay vẫn không ngừng vuốt ve. Tôi căm hận hắn, căm hận đến tận xương tủy.
Vậy mà... cái cơ thể đáng nguyền rủa này lại phản bội tôi. Nó nhớ cái cảm giác nhục dục đến điên người đêm qua. Tôi biết, dù ghê tởm đến đâu, tôi vẫn sẽ lại đi theo hắn. Bởi vì, sau tất cả, một phần trong tôi hình như đã bị vấy bẩn bởi thứ khoái lạc bệnh hoạn đó.







