Gió biển ở Kobe hôm đó thốc thẳng vào mặt, Minami nhăn mặt chỉnh lại cổ áo sơ mi lụa nhăn nhúm vì chạy mưa từ ga tàu tới khách sạn. Chuyến công tác kiểm tra cảng này vốn định xong trong nửa ngày, nhưng tin bão Hagibis đổ bộ sớm hơn dự kiến khiến chuyến Shinkansen cuối cùng về Tokyo bị hủy sạch. Ashida, cậu intern 24 tuổi cô đang dẫn dắt từ 6 tháng nay, lúng túng xách hộ cả hai cái vali nặng trịch, áo sơ mi trắng mặc hơi rộng che lấp đôi tai đỏ lựng mỗi khi cô quay sang nói chuyện.
Minami-san, khách sạn thứ 4 rồi vẫn full... Ashida thở hắt ra, mồ hôi chảy dài xuống cổ. Minami cười, vỗ nhẹ vào tay cậu ta – cậu ta giật nảy mình như bị bỏng. Cô biết tại sao: suốt nửa năm qua, cả văn phòng đều đùa Ashida là trai tân đóng hộp, chưa từng nhìn thẳng vào ngực cô dù cô cố tình cúi sát người chỉ việc cho cậu, từng từ chối cả Miki bên nhân sự vì nói chưa sẵn sàng hẹn hò. Cô cũng chẳng lo lắng gì khi chủ khách sạn nhỏ ven cảng lắc đầu bảo chỉ còn duy nhất một phòng đơn, sofa bed hay nệm nằm sàn đều không có: Đằng nào cậu ta cũng chưa biết mùi gái đâu mà sợ, cho cậu ta nằm giường, tôi nằm ghế cũng được.
Phòng đơn bé xíu, chỉ vừa một giường đôi chật hẹp, bàn làm việc dính sát tường, phòng tắm nhỏ tới mức quay người là chạm cửa. Minami ngồi bệt xuống giường, cởi giày cao gót ném sang góc, trêu chọc Ashida đang đứng góc phòng ngượng nghịu: Sao đứng xa thế? Sợ tôi ăn thịt à? Nghe nói cậu còn chưa từng cầm tay con gái nhỉ? Miki bảo cậu cho lại chocolate Valentine vì 'chưa biết tặng người mình thích'? Haha, đừng lo, tôi không cắn đâu.
Cô lắc lư chân, cúc áo trên cổ sơ mi nhăn do chạy mưa tuột ra một cái, lộ ra xíu xiu xương quai xanh. Ashida đột ngột bước lại, động tác nhanh đến mức cô không kịp phản ứng – cậu ta không còn vẻ ngờ nghệch thường ngày, đôi mắt đen ngòm dán chặt vào cô, tay nắm lấy cổ tay cô hơi run nhưng lực khá mạnh. Minami cười khì: Ơ, cậu định làm gì thế? Định tấn công sếp à? cô nghĩ cậu ta chỉ dám đẩy cô ra giường, ai ngờ cậu ta hôn cô vụng về, răng va vào môi cô hơi đau, hơi thở đầy mùi kẹo bạc hà rẻ tiền cậu ta hay ăn.
Ban đầu cô định đẩy ra, nhưng thấy cậu ta run lẩy bẩy, tay vuốt tóc cô cũng run, lại thấy buồn cười. Một bà sếp 32 tuổi, vợ của một anh nhân viên văn phòng bận rộn chẳng thèm đụng vào mình suốt nửa năm nay, giờ bị một thằng nhóc chưa biết mùi gái tấn công, sao lại không thú vị? Cô nằm ngửa ra giường, kéo tay Ashida xuống: Được rồi, sếp dạy cậu cách làm người lớn nhé.
Cậu ta ngơ ngác, thậm chí khi cô đưa bao cao su cho còn rớt xuống sàn, phải cúi xuống nhặt, tai đỏ lựng. Minami cười lăn lộn, chỉ cậu ta cách xé bao, cách đeo không bị lộn, cách bóp ngực cô – đừng nhẹ như sờ trứng gà chứ, dùng lực vừa phải, này, ngón cái xoay tròn chỗ này, đúng rồi, cậu học nhanh đấy – rồi cả cách móc cua, cách đưa đẩy, để cậu ta không bị xuất sớm ngay lần đầu. Dù run rẩy, vụng về, nhưng Ashida học cực nhanh: mới đầu còn chưa biết điều chỉnh nhịp độ, lúc sau đã biết tự đổi tư thế, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cổ cô, hơi thở gấp gáp nhưng vẫn không chịu dừng.
Bão ngoài cửa mưa rào rào đập vào cửa sổ, điện thoại cô reo lúc 2 giờ sáng. Minami lúc này đang quỳ dưới sàn, Ashida ngồi mép giường quần đã kéo xuống tới gối, cô vừa bấm nghe vừa cúi đầu làm chuyện mình đang làm, tay vỗ nhẹ lên đùi cậu ta ra hiệu im lặng. Là Kenji – chồng cô, giọng mệt mỏi kèm tiếng gõ bàn phím vọng bên tai: Em ơi, bão to quá, anh ở lại công ty trực đêm nay, em ở Kobe cẩn thận đấy. Cô nhịn một cái rên vọt lên, giọng hơi run nhưng vẫn giữ vẻ bình thường: Anh cứ yên tâm, em với Ashida ở chung một phòng đơn đấy, cậu ta là trai tân, chẳng dám làm gì em đâu... mmm... Kenji hỏi: Sao im thế em? Có chuyện gì à? Cô vội đè máy xuống ngực, cười khì: Không, điện thoại rớt xuống sàn. Anh cứ trực đi, mai bão tan em về nhé. Cúp máy xong, cô ngẩng lên, nước mắt vì nhịn cười chảy ra, Ashida sờ mặt cô ngơ ngác: Minami-san, anh chồng không nghe thấy gì chứ? Cô bật cười, kéo cậu ta xuống giường: Có nghe thấy thì sao? Sếp nữ vừa gọi cho chồng vừa BJ cho cấp dưới trong khách sạn này, cậu có biết mình may mắn không hả?
Ashida đỏ mặt gật đầu, tay lại bắt đầu vuốt ve sống lưng cô. Đêm đó họ làm tình từ lúc 10 giờ tối, nghỉ giải lao ăn mì gói và bia đặt từ room service lúc 3 giờ sáng, rồi lại tiếp tục cho tới khi nắng hắt qua khe rèm vào 7 giờ sáng. Dù là lần đầu nhưng nhờ cô chỉ bảo tỉ mỉ, Ashida càng làm càng thuần thục, có lúc đẩy tới không ngừng nghỉ, Minami bận bịu đẩy vai cậu ta cười: Nghỉ chút đi, sếp cũng phải cần hơi thở chứ! Cậu ta chỉ cười, hôn lên cổ cô, nói nhỏ: Cậu dạy tốt quá.
Sáng bão tan, chuyến tàu đầu tiên về Tokyo đã mở lại. Minami đứng trước gương chỉnh lại cổ áo sơ mi che kín dấu hôn trên cổ, Ashida đứng sau lưng cô, tay cầm cái cà vạt cho cô, tai vẫn đỏ lựng. Cô quay lại vỗ nhẹ vào má cậu ta: Nhớ giữ kín miệng nhé, nếu để văn phòng biết chuyện hôm qua, thì cậu đi pack đồ nghỉ việc luôn đấy. Cậu ta gật đầu liên tục, nhưng mắt vẫn dán vào môi cô, khiến cô lại bật cười. Hai người về Tokyo trên cùng chuyến tàu, ngồi cách nhau hai hàng ghế, nhưng thỉnh thoảng Ashida lại quay sang nhìn cô, mắt sáng lên như còn nhớ cái đêm mưa bão, cái lần đầu ngờ nghệch, và cái phút sếp vừa gọi cho chồng vừa cúi đầu làm chuyện điên rồ trong phòng khách sạn bé xíu kia.







