Tại bữa tiệc nhỏ đầy ồn ào sau phò tolerate chụp hình thành công, Shido ngồi im lặng giữa những lời mỉa mai của đạo diễn – người luôn tự phụ tạo bản thân thành nhân vật chính trong mọi câu chuyện. Mỗi giây chê bai về đời tư của cô, mỗi cười lạc quan về thành công của Shido đều khiến nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt cô trở nên sắc nét hơn. Takashi, ngồi bên cạnh, nhìn thẳng vào ánh mắt người đẹp đang thắt mặt băn khoăn, nhẹ nhàng dặn dò: “Cô ấy đang nghĩ gì đâu?”. Đến khi cơn say rượu cuối buổi khiến Shido bất đồng, đổ nát hết chậu vino lên mặt bàn, mới rơi vào vòng tay anh trợ lý – không phải vì ngượng nể, mà vì chính đôi tay ấm áp, lăn lơ tự nhiên của Takashi đã tạo nên một khoảng trống an toàn giữa những vụ cười hỗn loạn. Ánh mắt loắt đáp ở cậu trẻ bâng tròn bỗng thay đổi – không hẳn là sự kinh ngạc, mà thấm đẫm những dòng nước mắt mà cô tự đã quyết định đáy lòng giấu kín. Takashi, người nhiều khi để cho chính sự lặng im của mình nói nhiều hơn lời lẽ, chợt thử nhẹ ôm lấy cô – một pha cử chỉ dò đoán, nhưng lại đúng như tiếng chuông cảnh tỉnh rút ngắn khoảnh khắc mập mác. Từ đó, chính tiếng thở ngột ngạt của Shido và cái ngõ tay nhỏ hiểu của anh đã viết nên một câu chuyện khác – không cần lời kể, chỉ cần hiểu rằng Takashi, với hình tượng SNOS-008_Anh chàng trợ lý may mắn của nghệ thuật ảnh, đang gọi tên riêng cho sự dũng cảm ẩn sâu trong tâm hồn nhim khi mọi thứ trở nên vô hình…







