Lúc đầu, chỉ là những lần anh em họ tụ tập, nói chuyện, đùa vui như bình thường. Cả ba đều còn trẻ, tò mò, đôi khi chỉ cần một ánh mắt hay cử chỉ vô tình cũng đủ khiến không khí trở nên khác lạ. Ban đầu, cảm giác chỉ là hồi hộp, ngượng ngùng xen lẫn chút rung động khó tả.
Nhưng dần dà, sự gần gũi đó trở nên mạnh mẽ hơn. Có những buổi chiều cả ba ngồi tâm sự, chuyện trò đủ thứ trên đời, rồi bỗng dưng im lặng, chỉ còn lại tiếng thở và ánh mắt chạm vào nhau. Không hiểu sao, cảm giác đó lại khiến tim đập nhanh hơn, đầu óc mụ mị, chỉ còn biết dựa vào cảm xúc nhất thời.
Cảm giác sung sướng lúc đó không chỉ đến từ hành động, mà còn từ sự đồng điệu về tâm hồn, từ việc cả ba hiểu nhau đến mức không cần nói ra vẫn biết đối phương nghĩ gì. Có những lúc, chỉ cần nắm tay nhau thôi cũng đủ thấy thỏa mãn, nhưng cũng có lúc, cả ba cùng hòa vào nhau trong một khoảnh khắc nóng bỏng, cuốn theo những ham muốn bản năng.
Cảm giác sung sướng cặc ấy, đôi khi khiến người ta quên mất ranh giới, quên mất những quy tắc thông thường, chỉ còn biết sống trong giây phút hiện tại. Hai đứa em họ cũng không ngần ngại, không e dè, mà thay vào đó là sự tự do, buông thả theo cảm xúc, để mặc mọi thứ xảy ra một cách tự nhiên nhất.
Tuy nhiên, sau tất cả, điều còn lại vẫn là những kỷ niệm khó phai, những cảm xúc không thể nào quên. Dù có thể chẳng đi đến đâu, nhưng những giây phút ấy đã trở thành một phần ký ức không thể thay thế.







