Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Cú rơi đột ngột rồi sau đó là tiếng kạch... kạch... của hệ thống bảo vệ khi thang máy bất ngờ tắt hẳn đã đánh thức tôi khỏi sự mệt mỏi của một ngày làm việc dài. Trong không gian chật hẹp, kín bưng này, ánh sáng đèn báo động chiếu lên khuôn mặt sắc sảo của trưởng phòng Kisaki. Cô ấy đứng quá sát. Mùi nước hoa đắt tiền, thoang thoảng nhưng cực kỳ quyến rũ của cô ấy ngay lập tức tràn ngập khoang thang máy.

Tôi cúi gầm mặt, cố gắng giữ khoảng cách, ánh mắt chạm xuống sàn nhà và nói rằng tôi sẽ bấm chuông báo cứu hộ. Nhưng khi ngước mắt lên, Kisaki đã đứng ngay trước mặt tôi. Một tay cô ấy tựa vào thành thang máy, khóa chặt lối thoát của tôi, ánh mắt sắc lạnh thoáng qua một sự thèm khát kì quặc.

"Trẻ trai ngoan... sao lại sợ hãi đến vậy?" – cô ấy thở nhẹ vào tai tôi. Tiếng thở nóng hổi ấy làm tôi khẽ rùng mình.

Đúng lúc đó, một tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài hành lang. Ánh sáng từ bên dưới hắt lên khuôn mặt của Mai – cô bạn gái của tôi. Cô ấy lo lắng gọi tên tôi, tay cuống cuồng ấn nút mở cửa tầng dưới. Tôi hoảng hốt cởi thẻ ra định mở cửa thang máy, nhưng cổ tay của Kisaki bất ngờ siết lấy cổ tay tôi, dùng một lực mạnh vô cùng khiến tôi không thể chống đỡ.

"Thả ra, tôi phải xuống..." – tôi lắp bắp.

"Chỉ mất mười phút... hãy nhìn xuống dưới." Kisaki cười khẩy, môi đỏ mọng. "Người con gái mà cậu luôn nghĩ là tốt đẹp kia... đang cố dùng thân xác của cô ta để đánh đổi thăng tiến với giám đốc bộ phận kia phải không? Anh đã nghe hết rồi đấy."

Tôi sững người. Những lời đồn thổi về việc cô ấy dùng thân xác để leo lên chức vụ từng bị tôi khinh bỉ, nhưng khi nghe chính Kisaki nói ra, một sự hoang mang vô tận đã cắm rể trong đầu tôi.

Kisaki lợi dụng sự sững sờ đó, môi cô ấy chạm mạnh vào môi tôi. Đó không phải một nụ hôn tình cảm, mà là một cuộc tấn công dã man của một kẻ săn mồi. Cánh tay áo blouse mỏng manh của cô ấy vuốt ve cơ thể tôi qua lớp vải công sở, bàn tay tuyệt đẹp nhưng ngạo mạn ấy không chút do dự thò vào trong quần, dùng ngón tay mơn man điểm yếu của tôi. Tôi cảm thấy bản thân mình đang phản bội hoàn toàn Mai khi một tiếng rên rỉ vô thức thoát ra khỏi môi.

Mai ở bên ngoài vẫn đang gõ cửa và gào thét: "Anh ơi, thang máy hỏng rồi! Anh mở cửa đi anh!"

Nhưng sự thật tàn nhẫn là trong không gian tối tù này, Kisaki mới là người đang giữ chìa khóa – chìa khóa cả về thể xác lẫn tư thế của tôi. Cô ấy quỳ gối xuống, dùng đôi môi mềm mại và kỹ thuật tuyệt luân để khiến thế giới quan của tôi hoàn toàn sụp đổ. Tất cả lý trí, lòng tự trọng và sự trung thành với bạn gái ngoài kia đều bị cuốn trôi trong cơn sóng tình dục dữ dội mà cô ấy tạo ra.

Kisaki ngẩng đầu lên, gương mặt ngập mồ hôi, ánh mắt nhìn tôi đầy quyền lực và khinh bỉ nhưng lại chất chứa ham muốn tột cùng: "Đừng bao giờ cố cãi lời tôi một lần nữa, nếu không cậu sẽ phải trả giá bằng cả sinh mệnh công việc... và thậm chí là tình cảm cá nhân."

Và rồi, trong khoảnh khắc ánh sáng ngoài cửa bắt đầu nhấp nháy báo hiệu thang máy đã được cứu hộ, tôi – một nhân viên bình thường đã hoàn toàn buông xuôi, để cho trưởng phòng dâm đãng ấy tiếp tục hành hạ và chinh phục cơ thể mình cho đến phút cuối cùng...

#Dự Phòng
VLXX