Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
16 lượt xem

Tokyo, thành phố hối hả nơi từng con hẻm rộn rã bước đi, nhưng căn hộ mới của tôi lại nằm trong một khu phố yên tĩnh, yên đến lạ. Trái tim tôi còn lơ lửng niềm vui khi vừa nhận được công việc mơ ước, nhưng cảm giác bỡ ngỡ khi bước vào căn phòng trống trơn vẫn còn nguyên. Tôi đang vật lộn với chiếc vali cuối cùng, dồn hết sức để kéo nó qua bậc cửa khi một ánh sắc bất ngờ đâm vào tầm mắt.

Gác lại chiến dịch di cư, tôi gần như cứng đờ, mắt mở to không nháy. Trước mặt tôi, qua khoảng không gian trống trải chỉ vài mét, nhưng cao ngất là căn hộ đối diện. Cửa sổ lớn như một màn trình diễn khổng lồ, không có rèm che, không có giới hạn. Và ngay trên màn ảnh ấy, một cặp đang ôm ấp say đắm. Chàng trai xưng tên tôi không rõ, nhưng nàng thì... khiến tôi mất hết hơi thở. Cô gái ấy, chắc phải là con lai như người đồn, làn da trắng nõn như sữa dưới ánh chiều tà, gương mặt xinh đẹp đến nao lòng, mái tóc dài đen nhánh sóng nhẹ cùng hơi thở. Nhưng thứ khiến tôi rưng rưng nhất, cả thân hình mảnh mai, thon thả đang hoàn toàn trần trụi trước mắt, dường như không một chút che giấu, vô tư thay đồ sau cuộc ân ái rồi trao nhau nụ hôn say sưa. Thế giới của tôi, vừa còn là tiếng kéo vali và tiếng cửa sổ sột soạt, giờ chợt thu bé lại vào cảnh tượng không tưởng ấy.

Gió đêm thổi nhẹ từ công viên gần đó, nhưng tôi lại thấy da mình ấm lên lạ kỳ. Ánh mắt tôi, tựa như bị một lực vô hình hút lấy, không thể rời thân hình kia. Đó không phải là tò mò thông thường, mà là một thứ gì đó mê hoặc, đen tối lại quyến rũ. Tôi biết mình đang làm điều tội lỗi, đứng đó ngắm nhìn riêng tư của người khác, nhưng chân như mắc đất, tay vẫn nắm chặt chiếc vali, trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực, nhịp điệu hòa cùng nhịp thở gấp gáp của nàng trong phòng kia. Chừng nào thì sự xuất hiện của tôi bị phát hiện? Một khoảnh khắc ngắn ngủi mà dường như kéo dài cả thế giới, đôi mắt xinh đẹp kia đột ngột ngừng lướt trên chàng trai, nhìn thẳng qua khoảng cách ngăn cách, dừng lại ở khuôn mặt ngơ ngác của tôi. Sự ngạc nhiên thoáng qua rồi biến mất, thay vào đó là một nụ cười đầy bí ẩn, khó hiểu. Nàng lại vẫy tay, mời gọi. Không phải giận dữ, không phải xấu hổ, chỉ là một cái gọi đầy chủ ý.

Ting... Tiếng chuông điện thoại reo giật mình, làm tôi giật mình. Anh? Anh ấy về sớm đấy, giờ chuyển nhà thế nào? - Tiếng bạn gái tôi từ xa vang lên. Tôi vội gật đầu, lắp bắp: À... uh... ổn, em ổn, đang... sắp xếp xong rồi. Giọng nói đứt quãng, mắt vẫn hướng về phía đối diện. Nàng Lauren – cái tên tôi vô tình nghe được từ cuộc trò chuyện trước đó của họ – đang ở đó, bên khung cửa sổ, nụ cười vẫn chưa tan, ánh mắt như càng thêm quyết tâm khi thấy sự do dự trên mặt tôi. Trái tim tôi đập thình thịch, không chỉ vì sợ bị bạn gái phát hiện mà còn vì cám dỡng khó hiểu nơi đôi mắt kia.

Bước vào căn phòng mới, tôi chưa kịp thở hẵn thì tiếng chuông cửa vang lên. Tiếng leng keng quen thuộc. Mở cửa ra, đứng đó là Lauren. Mái tóc bồng bềnh, nụ cười tươi như trước, nhưng trong mắt có thứ gì khác, sâu hơn, tinh hơn. Cô bước vào nhanh chóng, đóng cửa lại, áp lưng vào cánh cửa như thể sợ bị nghe thấy.

Anh... anh đừng giận mình nha, Lauren bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng dứt khoát. Anh thấy... em thấy anh cũng là người tốt, hiền lành... nhưng chuyện hôm nay... anh nhìn thấy em... Cô ngập ngừng, đôi tay bắt đầu bồn chồn. Anh trai em... tên là Kenji... anh ấy rất... say mê em, đến gần như mỗi ngày. Nhưng... em nhận ra điều gì. Cô nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt thay đổi, lạnh đi một cách rõ rệt. Anh ấy luôn làm hết, chủ động hết... nhưng em thì sao? Em cảm thấy... vụng về, không thu hút, không khiến anh ấy phải đắm đuối mãnh liệt hơn. Anh ấy có vẻ đang... mất dần hứng thú. Anh có biết vấn đề ở đâu không? Kỹ năng của em... em không được 'tập luyện' nhiều.

Nàng nói từ tập luyện kéo dài, nhấn nhá một cách đầy ám ảnh, ánh mắt kiên định nhưng đằng sau đó là sự đe dọa không lời. Vì vậy, Lauren ngắt dòng suy nghĩ tăm tối của tôi, giọng trở nên ngọt ngào nhưng sắc lạnh như dao. Em nghĩ, mình có lẽ... cần một người bạn tốt để cùng em 'tập luyện'. Kỹ thuật... để khiến trở nên hoàn hảo hơn. Rất mong anh... giúp đỡ em. Nàng tiến bước lại gần, hơi thở phả vào mặt tôi. Nếu không... thì chuyện hôm nay, anh nhìn trộm em... Kenji sẽ biết đấy. Anh ấy ghét sự phản bội, nhất là sự xâm phạm không gian riêng tư... em tin là vậy. Sự đe dọa không trực tiếp nhưng rõ ràng, như một lưỡi dao vô hình đặt trên cổ.

Vòng tay tôi bỗng lạnh toát. Không khí căn phòng như đông đặc lại. Trước đây chỉ là sự cám dỗ, giờ là sự sống còn. Đồng nghĩa với việc... ngoại tình? Với cô hàng xóm phòng đối diện? Ánh mắt nàng ta không còn mời gọi thuần túy, mà là một mệnh lệnh. Không còn lựa chọn. Đành gật đầu theo phản xạ, trái tim như rơi xuống vực, sự tội lỗi và cám dỗ đang xung đột dữ dội trong tim.

Cánh cửa phòng Lauren dường như trở thành cửa ngõ vào một thế giới khác. mỗi khi Kenji vắng mặt – công việc thường xuyên khiến anh ấy phải đi công tác xa, hay hẹn hò với đồng nghiệp – là những buổi tập luyện bắt đầu ban công của tôi nhìn phòng nàng. Hoặc những đêm đông lạnh giá, mưa rơi xối xả, nàng gọi điện thoại, giọng nói nhỏ nhẹ: Anh... em nhớ anh ở nhà... anh qua với em được không? Những cuộc gặp ấy diễn ra trong căn phòng chan hòa ánh sáng đèn ngủ, nơi thân thể va vào nhau, nơi miệng lưỡi tìm kiếm kỹ thuật của đối phương, nơi sự vụng ban dần được smoothen. Nàng kiên nhẫn chỉ dẫn, dạy cách hôn, cách vuốt ve, cách khơi mào, cách khiến đối phương sướng khoái. Tôi cũng dạy nàng cách chủ động hơn, cách làm Kenji phải thèm khát, cách để mỗi cử chỉ đều cuốn hút. Cái tập luyện ban đầu vì bị ép buộc, dần dần... lạ kỳ, nó lại trở nên say đắm, cuồng nhiệt. Chúng tôi như hai kẻ nghiện, tìm đến nhau trong sự cấm đoán, tìm thấy sự hoàn thiện kỹ thuật cũng như sự thỏa mãn thể xác không thể diễn tả.

Nhưng tương lai vốn không màu hồng như những buổi tập luyện ngắn ngủi đó.

Một buổi tối Kenji về sớm, không báo trước. Tôi đang định qua nhà Lauren như thường lệ, chỉ nghe thấy tiếng nói chuyện giận dữ vang vọng từ phòng nàng, rạch ròi, đầy cảm xúc. Lắng kỹ hơn, tôi nghe được giọng Lauren: ...Anh biết cả chứ? Anh biết những buổi 'tập luyện' của chúng em chứ? Anh đã từng đứng ngoài ban công, nhìn anh qua cửa sổ đó thật lâu trước cả khi em gọi anh qua! Anh muốn em trở nên giỏi giang hơn? Hay anh chỉ muốn chứng kiến cảnh em bị thao túng với một người đàn ông khác? Anh thấy thú vị chứ gì?

Nghe xong, tôi standing there frozen in front of my door, blood running cold. Trên ban công ngược lại, bóng Kenji đột nhiên hiện ra. Anh không tức giận, không la hét. Chỉ đứng đó, ánh mắt nhìn thẳng về phía cửa nhà tôi, một nụ cười mỉm đầy hàm ý, thỏa mãn và tàn nhẫn. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt ấy đã nói tất cả. Anh biết. Anh không chỉ biết, anh đã diễn kịch từ đầu.

Và tôi, thanh niên trẻ mới chân bước vào Tokyo, cô đơn, mải mê một cô hàng xóm phòng đối diện, giờ đây mới nhận ra mình chỉ là một con marionette trong một vở kịch được dàn dựng từ lâu. Mối quan hệ tập luyện bắt đầu từ sự ép buộc, tưởng chừng là cơn ác mộng tạm thời, hóa ra lại là bước ngoặt vào một vực thẳm nguy hiểm hơn. Kenji vẫn mỉm cười, còn tôi? Tôi vẫn ở đây, bị mắc kẹt giữa tội lỗi, cám dỗ và sự thật lạnh người – rằng đôi mắt của anh chàng đối diện kia đã theo dõi tôi từ rất lâu rồi, từ cái ngày tôi vô tình phát hiện ra màn trình diễn đầu tiên của họ. Mối ngoại tình đã được sắp đặt, và tôi là người khởi xướng nó trong vô thức, giờ đây lại là nạn nhân hoàn hảo. Ban công tiếp tục nhìn nhau, nhưng giờ chỉ còn đó hai bóng người với một chiếc vòng vô hình rào cản, căng thẳng hơn bao giờ hết. Tokyo vẫn nhộn nhịp ngoài kia, nhưng trong căn hộ nhỏ của tôi, không khí đã nặng trĩu một sự thật trần trụi.

#Dự Phòng
VLXX