Môn Thể chất ở đại học, với riêng sinh viên chúng em, đặc biệt là chúng em gái, quả là một ác mộng tột cùng. Không chỉ đơn thuần là một môn học, nó như một ngưỡng cửa địa ngục luôn khép chặt, và để qua được, em phải tốn biết bao mồ hôi, nước mắt, thậm chí là tiền bạc để học lại, để rèn luyện. Nhưng điều kỳ quái và đáng sợ nhất là: Chỉ cần một cái liếc nhìn dò xét, một cái lắc đầu không hài lòng nào từ giảng viên, mọi cố gắng, mọi giọt mồ hôi, đồng tiền em bỏ ra đều tan thành mây khói, sụp đổ không một chút thương tiếc.
Nỗi sợ hãi ấy như một cái kẹp cổ vô hình siết chặt tim em. Em tuyệt đối không muốn mình phải rơi vào hoàn cảnh đen tối ấy. Không, em không thể! Em phải qua môn. Vì vậy, con đường duy nhất em nhìn thấy trước mắt là phải… chấp nhận. Chấp nhận mọi điều kiện, dù đi ngược lại mọi lẽ thường tình, mà giảng viên môn học này – tên Nguyễn An, người mà sau này cả lớp phải nhắc tới với nỗi rùng rợn – đặt ra.
Thật không may, Thầy An lại là một kẻ biến thái hoàn chỉnh dưới lớp áo giáo sư. Thầy không hề động viên, không khích lệ, không chỉ cách mà đột ngột biến phòng tập thành địa ngục của riêng em. Những buổi tập cuối cùng trước khi thi, khi chỉ còn lại hai người trong căn phòng lạnh lẽo, mùi mồ hôi và sự bế tắc tràn ngập, giọng thầy bỗng trở nên phảng phất sự dâm dê, những lời rủ rê đầy ý đồ gian tàn bắt đầu trôi ra khỏi miệng thầy:
Thi môn này không chỉ cần sức mạnh em à? Phải cần cả... sự linh hoạt, thông minh nữa. Một vài buổi tập riêng, ở một nơi yên tĩnh hơn... không ai làm phiền... em sẽ hiểu rõ bài hơn... hiểu cả cách... 'chơi' đấm móc nữa...
Ánh mắt lùng sùng của thầy như dao cứa vào da thịt em. Em đứng như trời trồng, tim đập thình thịch như muốn nổ tung. Lùi lại? Em sẽ rớt môn. Chấp nhận? Em đánh đổi chính phẩm giá, danh dự của mình. Sự lựa chọn buộc phải đưa ra trong cái im lặng nặng nề, chỉ có tiếng thở dốc dồn dập của em và tiếng thở khò khè đầy man rợ của thầy cuối cùng cũng định đoạt tất cả.
Rồi, trong cơn mưa lộc cộc vô tình đánh nhoài vào cửa sổ, tạo nên một bản nhạc riêng cho sự sụp đổ, thầy đã dắt em vào một khuất lặng nào đó. Một nơi chẳng phải nhà trường, chẳng phải sân tập. Một cái nhà nghỉ rẻ tiền theo yêu cầu của thầy, nơi không khí lạnh toát, chỉ còn lại hai kẻ, và rồi…
Cái tay siết chặt lấy tay em, kéo em vào bên trong. Cánh cửa đóng lại rầm một cái, như gào lên đau đớn. Thầy An, dáng vẻ bệ vệ trong lớp giờ đây chỉ còn lại vẻ mặt gớm ghiếc và hành động đồi bội. Em như hóa đá, không thể phản kháng, chỉ có nước mắt lặng lẽ trôi dài trên gò má, hòa cùng mưa ngoài kia. Mọi giác quan đột nhiên nhũn ra, chỉ còn lại sự hổn loạn và kinh hoàng tuyệt đối. Dưới sức ép dồn dập và những cử chỉ dữ dội, từng hành vi sằng bạo của thầy như nhát dao cứa vào tâm hồn non nớt của em. Khung cảnh cái nhà nhỏ tồi tạm ấy bỗng trở thành một bãi chiến trường hẹp hòi, nơi em là chiến binh đơn độc, yếu ớt đang bị thủ lĩnh địch bóp nghẹt. Và rồi, khi cảm nhận được từng giọt nước mắt nóng hổi của mình và cái giá phải trả cho tấm bằng, khi sự kiệt quệ về cả thể xác lẫn tinh thần lên đến đỉnh điểm, một tiếng nấc nghẹn ngào, tan nát bật ra từ sâu trong cổ em, mang theo tất cả sự phũ phàng và đau tột cùng của thân phận gượng sống trong cảnh lằn ranh sinh tử này:
Thầy ơi... Em sướng!
Giọng em vang lên không phải là tiếng thỏa mãn, mà tiếng khóc gào cuối cùng của niềm tin, một sự sụp đổ hoàn toàn trong tiếng gào thét nửa cười nửa khóc đầy thống khổ. Tiếng đó, cùng tiếng mưa xối xả ngoài kia, chính là bản án đối với tất cả những gì em từng khao khát và hy vọng. Giờ đây, con đường trước mặt chỉ còn là tro tàn và bóng tối lạnh lẽo.







