Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
13 lượt xem

Sau sáu năm sống chung dưới một mái nhà nhỏ ở outskirts thành phố, tôi và em ghệ đã từng là hai người quen biết nhau qua những buổi sáng cà phê nhẹ nhàng, những buổi tối xem phim cùng vỗ tay theo điệu nhạc nhẹ. Nhưng thời gian처럼 làn sét, những khoảnh khắc ấy dần nhạt đi, được thay thế bởi những cuộc im lặng kéo dài và những nụ cười chỉ là lịch sự. Tôi luôn cảm thấy mình đang đứng ở bên bờ một dòng sông rộng, nhмот xem dòng chảy mà không thể bước vào – tình cảm đã trở nên như một lớp bụi mỏng phủ trên tim, khó mà tôi có thể đụng vào mà không làm אותוessor bị lột đi.

Một ngày nọ, cô bạn gái em ghệ – một cô gái từ quê, tóc lunghe như lúa mầm, gương mặt thanh nhã như một bức tranh thủy mặc – lên thăm và ở lại nhà chúng tôi khoảng một tuần. Cô mang theo làn gió ngọt ngào từ đồng quê, mùi hoa cúc dại pha nhẹ nhùn provenant từ chiếc áo sơ mỏng manh mà cô thường mặc khi đi chợ. Đôi khi, sau khi về từ công ty, tôi mở cửa phòng và thấy cô đang ngồi trên ghế gỗ, chânéo nhung nhung, tóc bị gió cuốn lên nhẹ nhàng, những sợi tócLike những sợi lụa nhẹ nhàng bay quanh vai. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, những đường chỉ may tinh tế lóe lên khi áo nhào vào cơ thể, làm cho làn da hồng hào của cô hiện ra như một tép duyên dáng dưới ánh đèn vàng của phòng ngủ.

Lần đầu tiên tôi thấy cô ấy, tim tôi như thể bị một cái đập nhẹ nhưng mạnh mẽ. Gió nhẹ từ cửa sổ thổi vào, làm cho cái áo nhẹ nhàng lay động, lộ ra những đường cong tự nhiên của eo và đùi – những đường cong mà tôi chưa từng để ý tới ở em ghệ vì chúng luôn được bao bọc bởi những bộ đồ trang phục đầy đủ, bảo守. Cô ngước mắt lên, đôi mắt sáng như đốm sao trong đêm countryside, và thì thầm với một nụ cười hơi ngại:

> “Anh nhìn em đúng không? Đừng nói với chị nhé!”

Lời ấy lóe lên như một lời hứa bí mật, khiến tôi cảm thấy cả tim mình đang bị kéo vào một vòng xoáy không thể thoát ra. Tôi không thể không chú ý tới cách cô ấy mang theo hơi thở của quê – sự vô tư, sự đơn giản, nhưng bên trong đó lại có một lực lượng cuốn hút mà tôi không từng cảm nhận được ở người vợ mình suốt những năm qua. Mỗi khi cô quay đầu để lấy đồ từ tủ, áo sơ mi mỏng manh của cô lại khiến làn da hồng hào của cô lóe lên, và trong giây lát tôi thấy mình mất kiểm soát, như thể mình đang đứng ngay trên đỉnh một ngọn núi lửa, przygot để nổ ra bất cứ lúc nào.

Tôi tự reproach mình: “Tôi đang làm gì vậy?” Tôi biết rõ tôi là tình nhân của em ghệ, mà sự gần gũi này – mặc dù chỉ là một cái nhìn, một câu thì thầm – đã khiến tôi lâm vào ngay trong trang trang cấm kỵ. Tôi cảm nhận được sự nóng rực trong vòng ngực, sự rung động nhẹ nhàng như những người bạn trẻ khi初めて thấy người thích. Nhưng ngay sau đó, là cảm giác trách trội, sự Self‑loathing lấm tẩm như làn sương mờ trên mặt hồ khi bình minh mới sap. Tôi biết tôi đã vi phạm điều mà tôizelf luôn kiên持 giữ: lòng trung thành, sự tôn trọng.

Nhưng sự hấp dẫn của cô bạn gái quê – với vẻ đẹp thuần khiết, đôi mắt trong veo và тот самый ăn mặc vô tư – lại khiến tôi không thể tự controls. Mỗi lần tôi thấy cô ấy qua đường hành lang, mỗi lần tôi nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng của cô lynthes với tiếng gió nhẹ từ bên ngoài, tôi cảm thấy mình như một con mèo bị cuốn vào t’intérieur của một bóng tối mờ ảo, không thể đá ra khỏi nó. Tôi ngồi im trên ghế gỗ, tay vacancy đặt lên đùi, suy nghĩ về những năm tháng qua, về những lời hứa và những nụ 친moil mà tôi đã qua với em ghệ, và về cách mà cô bạn gái quê đã vô tình làm break out quello stealthy storm внутри tôi.

Tôi tự hỏi: liệu có phải vì sự “Tình nhân ghệ ở quê lên sống chung ăn mặc vô tư khiến tôi mất kiểm soát” là cái tên cho cảm giác này? Hay đó chỉ là một justification mỏng manh mà tôi tự tạo ra để erklären sự suy sụp của bản심 mình? Câu trả lời không ever đến, nhưng cảm giác đó vẫn như một vết sẹo nhẹ trên da – không verschwinden, nhưng cũng không thể bỏ qua. Và trong những đêm im lặng sau khi cô bạn gái quê về quê, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng thì thao của cô anh lặp lại trong đầu tôi: “Anh nhìn em đúng không? Đừng nói với chị nhé!” Và mỗi lần tôi nghe lại, tim tôi lại đập nhanh, như thể tôi đang đứng ngay trên mép của một vực sâu,准 bị rơi vào nhưng lại không dám nhúc nhích.

#Dự Phòng
SEXTOP