Yuki đang mặc chiếc áo sơ mi gọn gàng, sẵn sàng đón Yumi (bạn gái) để đi dự buổi hòa nhạc. Anh mỉm cười khi nhắn tin xác nhận, tưởng tượng về buổi tối lãng mạn. Tuy nhiên, anh bị Minami – cô đồng nghiệp nóng bỏng, thường mặc đồ công sở bó sát – giữ lại. Giọng nói Minami nghe có vẻ bất lực và đáng thương: Cậu giúp tớ chút đi, chỉ cần gõ xong bản tài liệu này cho ngày mai thôi mà. Thấy cô ấy một mình vật lộn với mớ giấy tờ và thời gian tàu lênh đênh, Yuki đành ngậm ngùi gác lại buổi hẹn. Anh thầm nghĩ: Chỉ 30 phút, chuyến tàu sau sẽ về kịp thôi.
30 phút trôi qua hóa thành hơn 2 giờ. Tài liệu dường như sinh sôi nảy nở. Không gian văn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn khi Minami rót trà cho anh. Yuki nhìn đồng hồ, hoảng hốt gọi điện báo Yumi sẽ trễ. Buổi hòa nhạc đã bắt đầu và chắc chắn Yumi đang rất thất vọng. Minami nhìn Yuki với ánh mắt đầy tội lỗi, kéo tay anh: Để tớ đền bù cậu, chúng ta đi ăn chút gì đi. Tớ mời cậu!.
Hai người bước vào một quán Izakaya (quán rượu Nhật Bản) nhỏ. Không gian ấm áp, ánh đèn vàng và tiếng cười đùa khiến Yuki tạm quên đi nỗi áy náy vì Yumi. Minami rất biết cách cuốn lấy anh. Cô liên tục rót rượu, tâm sự những áp lực công việc, những góc khuất của cuộc sống độc thân. Yuki mải mê nghe cô nói, lai rai ly bia, dần dần đầu óc trở nên trễn lại, mất phương hướng. Anh hoàn không nhận ra mình đã uống say mèm và... chuyến tàu cuối cùng đã đóng cửa trước mặt.
Đứng trước sự lựa chọn là bắt taxi về nhà (chắc chắn Yumi sẽ giận) hoặc ở lại nhà Minami, Yuki chọn phương án an toàn nhất lúc này: đi tới nhà cô.
Khi bước vào căn hộ của Minami, không khí bỗng thay đổi hoàn toàn. Không còn sự gò bó của trang phục công sở, Minami xõa tóc, cởi bỏ áo khoác ngoài và thay bằng một chiếc áo thun ba lỗ rộng thùng thình, kết hợp với quần shorts ngủ. Cái dáng vẻ lười biếng, quyến rũ pha lẫn sự hớ hênh khiến Yuki nghẹn lời – chiếc quần quá rộng khiến anh có thể thấy rõ đường cong mông và khe thắt lưng trắng ngần của cô khi không mặc đồ lót. Dường như Minami rất rõ điều mình đang làm.
Minami không nói nhiều. Cô lùi lại sát Yuki, vòng tay ôm lấy cổ anh, hơi thở mang theo mùi cồn pha lẫn mùi nước hoa nhẹ nhàng cọ xát vào môi Yuki. Một cú chạm môi vội vã nhưng cực kỳ điện từ. Yuki – người đang lâng lâng men say và phải chịu áp lực tâm lý từ việc lỡ hẹn Yumi – lập tức vỡ lẽ. Sự kìm nén bấy lâu nay cùng bản năng đàn ông bùng phát.
Anh ôm chặt lấy cơ thể nóng bỏng của Minami. Những nụ hôn dồn dập, những bàn tay mân mê khắp cơ thể nhau. Lúc này, sự ngần ngại hoàn toàn biến mất. Căn phòng ngủ chật hẹp bỗng trở thành phiên bản hòa nhạc khác, chỉ có tiếng rên rỉ, tiếng va đập da thịt và nhịp thổn thức đan xen.
Đêm nay, Yuki được Minami dẫn dắt qua những tư thế tình ám hoàn toàn mới mẻ, thách thức mọi ranh giới thể chất mà anh từng biết. Sự dâm đãng và chủ động của Minami mang lại một cảm giác thăng hoa tột độ, mãnh liệt đến chóng mặt. Đến tận rạng sáng, khi ánh bình minh lọt qua khe rèm, hai người mới cuộn chăn, rũ rách mệt lả. Đôi môi của Yuki vẫn phảng phất mùi son phấn của Minami – một sự đối lập tột độ so với hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết của Yumi. Anh chìm đắm trong suy nghĩ: Mọi thứ cậu làm với cô ấy tối nay... là những điều cậu chưa bao giờ có can đảm thực hiện cùng Yumi.







