Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
4 lượt xem

Tôi là Yusuke – một người đàn ông luôn tự tin vào sự nghiệp và khả năng chinh phục của mình. Nụ cười trong trẻo, ánh mắt long lanh của Aki, cô nhân viên lễ tân đối tác, đã khiến tôi ngừng bước. Dù biết cô ấy đang được hàng tá anh chàng trong công ty săn đón, tôi vẫn dùng sự ga lăng, những món quà đắt tiền và nhãn mác tổng tài của mình để cướp cô ấy về.

Cô ấy trở thành vật trang sức hoàn hảo nhất trên tay tôi. Bạn bè, đồng nghiệp đều trầm trồ, những người phụ nữ từng từ chối tôi giờ phải cúi gằm. Chúng tôi chụp ảnh cưới, lên kế hoạch tổ chức tiệc cưới giữa tháng 6 trong một khách sạn 5 sao. Tôi tưởng mình đang nắm trọn thế giới trong lòng bàn tay.

Nhưng bóng tối luôn rình rập ở nơi ánh sáng không chạm tới. Nomoto – đối tác lớn hơn tôi 5 tuổi, một đại gia ngầm trong ngành đồ lót với cái mồm lèo lịa, trăng hoa chính hiệu. Anh ta vô cùng thân mật với Aki. Ban đầu, tôi tự an ủi bản thân: Nomoto là người hay đùa, đàn ông với đàn bà, họ chỉ thân thiết ở mức công việc thôi.

Nhưng sự thân mật ấy ngày càng quá đà. Nomoto vỗ vai tôi cười lớn, nhưng ánh mắt anh ta nhìn Aki mang đầy sự chiếm hữu. Aki cũng vậy, những tràng cười giòn tan vang lên mỗi khi anh ta xuất hiện, dù tôi đang ngồi ngay cạnh.

Cuối tháng 5, một đối tác lớn bỗng dưng hủy cuộc hẹn golf phút chót. Tôi mang theo chiếc bánh kem cưới cỡ lớn với tâm thế muốn làm Aki bất ngờ tại căn hộ cao cấp của cô ấy. Chìa khóa vặn vào ổ, tôi định bất ngờ bước ra từ phòng khách với chiếc bánh và lời cầu hôn lãng mạn.

Nhưng, căn phòng tối om chỉ vang lên những tiếng rên rỉ gợi tình và tiếng va đập của giường. Tôi rón rén mở hé cửa phòng ngủ... Tim tôi như ngừng đập. Aki đang nằm dưới cơ thể to lớn của Nomoto. Tóc cô ấy rối tung, khuôn mặt ướt đẫm mồ hoi vì sung sướng chứ không phải vì tôi. Cảnh tượng ấy chặt đứt mọi niềm tự hào của tôi.

Tôi bỏ đi như một kẻ điên dại. 5 tuần còn lại trước đám cưới trở thành 5 tuần địa ngục. Tôi không dám đối mặt trực tiếp, nhưng tôi âm thầm theo dõi. Họ ngày càng láo lếu. Nomoto bắt đầu gửi ảnh táo bạo của Aki vào điện thoại tôi, như thể đang chế nhạo sự vô dụng của tôi. Còn Aki, dù không nói ra, nhưng sự xa cách và những lời bào chữa lỏng lẻo của cô ấy cho thấy cô ta đang dần trượt khỏi tầm tay tôi.

Giới hạn của sự nhẫn nại đã chạm đáy.

Chiều nay, trước mặt Aki đang mặc chiếc váy cưới thử duyên chưa kịp tháo, tôi từ từ đặt chiếc hộp trang sức kim cương lên bàn. Nhưng sau đó, tôi lại lấy ra một vật khác – chiếc nhẫn cưới đã gắn vào ngón tay cô ấy từ lúc đính hôn.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, giọng lạnh lùng mang theo sự tuyệt vọng và sự phẫn nộ của một con thú bị thương: Aki, trò chơi kết thúc ở đây. Ngày mai anh ta sẽ đi công tác xa một tháng. Sau hôm nay, nếu em chọn anh ta... Em hãy trả lại nhẫn cho tôi. Còn nếu em vẫn muốn làm vợ tôi... Em phải tự tay gạt tay anh ta ra và quên đi căn hộ tối hôm đó.

Tôi không cúi đầu. Tôi đã sẵn sàng nhổ bỏ niềm tự hào để dồn cô ấy vào chân tường. Câu nói ấy giống như bản án tử hình dành cho tình yêu chết dần của chúng tôi. Tự lúc nào, tôi đã không còn muốn xin lỗi nữa, mà chỉ muốn cô ấy phải trả giá cho sự phản bội này.

#Dự Phòng
VLXX