Cô y tá trẻ vẫn giữ nguyên tư thế nằm yên, hơi thở đều đều như đang chìm vào giấc ngủ sâu. Ánh đèn hành lang mờ ảo hắt vào qua ô cửa kính mờ, soi rõ từng đường nét trên gương mặt thanh tú. Cô đã mặc sẵn bộ đồng phục trắng tinh, nhưng có lẽ vì hơi nóng hay vì cảm giác ngại ngùng, chiếc cúc áo trên cùng đã được cởi ra, để lộ khoảng da mềm mại nơi cổ. Chiếc váy ngắn vô tình bị kéo cao khi cô xoay người, phơi bày đôi chân thon dài, mịn màng.
Bên ngoài, bóng người đàn ông đứng lặng trước cửa, hơi thở dồn dập. Anh biết cô vẫn tỉnh, nhưng cả hai đều cố diễn vai người ngủ say, người canh giữ. Không khí trở nên đặc quánh, ngập tràn cảm giác căng thẳng lẫn khao khát. Anh bước vào, từng bước nhẹ nhàng, ánh mắt không rời khỏi dáng vẻ mong manh của cô. Cô cố nén nhịp tim đập nhanh, để mặc anh tiến lại gần, để mặc bàn tay anh khẽ chạm vào cánh tay mát lạnh của mình.
Anh ngồi xuống bên giường, cúi sát mặt cô, hơi thở ấm áp phả vào mái tóc mềm mại. Cô run nhẹ, nhưng vẫn không nhúc nhích. Bàn tay anh lướt dần từ cổ xuống vai, rồi dừng lại nơi chiếc cúc áo. Một tiếng tách khẽ khàng vang lên, tiếp theo là cúc thứ hai, thứ ba… cho đến khi chiếc áo trắng bung ra, để lộ chiếc áo lót mỏng manh bên trong.
Cô vẫn ngủ, mắt nhắm nghiền, hơi thở dồn dập hơn. Anh mỉm cười, vừa ngạc nhiên vừa thích thú trước trò chơi này. Đôi môi anh chạm nhẹ vào vành tai cô, thì thầm những lời ngọt ngào mơ hồ. Cô khẽ rùng mình, nhưng vẫn giả vờ không hay biết. Bàn tay anh tiếp tục lướt xuống, kéo chiếc váy lên cao hơn, chạm vào làn da mềm mại nơi đùi non.
Trong bóng tối mờ ảo, tiếng thở gấp gáp của cả hai hòa quyện cùng tiếng rè rè của máy theo dõi y tế ở góc phòng. Cô vẫn nằm im, mặc cho anh khám phá từng đường nét trên cơ thể mình, mặc cho bàn tay anh dần dần tiến sâu hơn. Cô biết, đây là trò chơi cả hai đều muốn, nhưng không ai dám mở lời trước. Và có lẽ, chính sự giả vờ ngủ say này lại khiến mọi thứ trở nên kích thích hơn bao giờ hết.







