Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
2 lượt xem

Cái mùi dầu gội thoang thoảng bay vào mũi, nhưng tôi chẳng thể nào nhấc mông khỏi chiếc ghế gaming đã bẩn thỉu. Cậu em trai chịu không nổi trước chị kế sống chung nhà nhưng ăn mặc thiếu vải – đó là cảnh chật vật tôi phải nếm trải mỗi ngày từ khi ba tái hôn.

Momo-san bước vào phòng, chân trần, lắc lư. Cô ấy là kiểu hoa nhỏ nở rực rỡ ở ngoài kia: ồn ào, tràn đầy năng lượng, cái miệng luôn chúp chép bày trò linh tinh, sẵn sàng cười đùa vỗ vai bất cứ ai bước ngang qua. Trong khi đó, tôi chỉ là cái bóng chui rúc trong góc tối, một gã hikikomori co cụm lại, đắp lên mình lớp bọc nhiều lớp, rút lui khỏi cả thế giới lẫn chính bản thân mình. Sự sống động của cô ấy xé toạc cái im ắng đáng ngột ngạt của căn nhà này, nhưng cũng chính sự tươi tắn, cởi mở thái quá ấy vô tình biến phòng tôi thành nhà tắm không cửa.

Cô ấy chẳng bao giờ coi tôi là đàn ông, đơn giản vì tôi không tồn tại trong mắt cô ấy như một người trưởng thành. Vì thế, với momo-san, hai đứa ở chung một mái nhà chẳng khác gì hai đứa em gái cùng phòng. Điều đó lý giải cho việc cô ấy cứ tự nhiên lượn lờ trong những bộ đồ ngủ mỏng tang, quần lót t-back siết chặt vòng eo rồi lọt thỏm vào kẽ mông, khiến cả vết hằn da thịt và đường nét trắng ngần đều lộ rõ mồn một qua lớp vải.

Tôi từng là kẻ chưa từng nhìn thấy mông trần bao giờ, chưa từng hiểu đàn bà là gì ngoài mấy bức ảnh ảo trên mạng ảo, vậy mà giờ mắt tôi cứ bị dính chặt vào cặp mông của chị kế. Nó to tròn, bóng bẩy vì trượt nhẹ nhàng khi cô ấy bước đi, khi cúi xuống vớt vỏ lon bia, khi nằm vắt chân chễng choạc trên sofa nhà vắng ba. Trái tim đập thình thịch từng cú giật lên họng, còn cột sống thì rát ran vì những ánh nhìn chằm chằm bất nhẫn của tôi. Mỗi lần lướt ngang qua, cái hình ảnh ấy lại in hằn vào võng mạc, khiến đầu óc nghĩ những chuyện nứng lồn không ngừng, tưởng tượng những gì lởm ẩn giấu dưới lớp áo lót, nghe những tiếng rên rỉ vô hình vang lên trong óc mông lung.

Ngày qua tháng, cái ngưỡng chịu đựng mỏng manh dần bị bào mòn. Ánh đèn mờ trong phòng, tiếng máy lạnh rít lên, và một lần nữa, chiếc quần lót dây thun mảnh xíu ấy lại lọt thỏm, phơi bày cái khe sâu hun hút. Nước mắt hối hận và nước miếng chảy ra ngoài cắn rứt nhau trong khoang miệng, nhưng lý trí đã nát vụn. Cậu em trai không chịu nổi nữa. Tôi gục mặt xuống gối, thở hắt ra, hai tay run rẩy siết chặt lấy mái tóc bết mồ hôi.

Và rồi, một ngày nọ, tôi đã đạt đến giới hạn. Cái nút an toàn trong đầu bật cái rụp. Tôi đứng dậy, chân sững lại giữa phòng, mắt vẫn không rời khỏi cặp mông đang phập phồng kia. Một giọng khàn đặc, nứt nẻ vang lên từ cổ họng tối tăm:
– Mặc quần áo vào cho tử tế. Hoặc là... để tao thấy hết.

Cả căn nhà chìm vào cõi im lặng rợn người. Cô ấy khựng lại, đôi mắt tròn xoe, và tôi biết rằng, từ khoảnh khắc này, ranh giới giữa anh chị em dâu và một gã khát thịt đã bị xé nát vĩnh viễn.

#Dự Phòng
SEXTOP