Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Chiếc đồng hồ trong phòng hồi sức tích tắc chạy từng giây, tiếng tích tắc ấy dường như phủ lên cả không khí đầy thuốc sát trùng và mùi hôi bệnh tật. Lan ngồi đó, khò khè từng hơi thở mệt mỏi, mắt dán chặt vào chiếc cửa phòng cấp cứu nơi chồng cô đang trong cuộc chiến sinh tử. Cô đến canh chồng ở bệnh viện rồi, tin tưởng nơi này là nơi an toàn nhất, nơi bác sĩ y sĩ sẽ chăm sóc, bảo vệ bệnh nhân. Cô chỉ là vợ bé nhỏ, một người vợ muốn ở bên cạnh chồng mình trong những phút giây yếu đuối nhất.

Đêm đến, phòng bệnh trống rỗng hơn. Ngồi chiếc ghế nhựa cứng ngắc, Lan gục đầu xuống bàn, cố ngủ lại trong sự mệt mỏi dồn nén. Giấc ngủ không đến, một tiếng động nhỏ động dục từ hành lang bên cạnh khiến cô giật mình tỉnh giấc. Vừa lồm cồm đứng dậy, một bóng người cao lớn, loang loáng đã lao tới. Trước khi kịp thét lên, một bàn tay to, có mùi rượu nồng và thuốc lá, đã bịt chặt miệng cô, tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng như một tiếng rên rỉ tuyệt vọng. Im lặng, nếu không anh đập cái đầu mày xuống đất rồi đồi bại với chồng mày nữa! - giọng nói trầm, khàn, đầy đe dọa quát vào tai cô.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh, quá dã man, quá ngoài sự tưởng tượng tệ nhất của Lan. Ngay tại nơi cô đến canh chồng ở bệnh viện rồi, nơi cô tìm đến sự an ủi, giờ đây lại là địa điểm của một hiếp dâm kinh hoàng. Ánh đèn huỳnh quang yếu ớt trong hành lang phản chiếu bóng người đàn ông đang tàn nhẫn hành hạ cô trên nền đá lạnh. Cô không chống cự nổi, thân thể mềm nhũn như bông, chỉ còn lại những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, hòa vào nỗi sờn rách của chiếc áo bệnh nhân đơn côi. Sự bảo vệ mà cô mong đợi từ nơi này đã trở thành sự xâm phạm tàn nhẫn nhất.

Người đàn ông xong việc, nhanh chóng mặc lại quần áo, thở dốc đe dọa thêm vài câu rồi lặng lẽ lùi ra vào bóng tối, biến mất như một bóng ma. Lan vẫn nằm đó, co ro trên nền lạnh, run rẩy không ngừng. Cái ôm chặt đùi vào ngực, cố thu mình lại nhỏ nhất có thể, nhưng thân ấm đã tan biến, chỉ còn lại sự lạnh lẽo từ trong xương tủy. Cái nơi gọi là bệnh viện, cái nơi cô đến canh chồng mình, giờ là nỗi ám ảnh kỳ dị. Cô không biết người đàn ông đó là ai, chỉ thấy ánh mắt vô hồn của y tá qua lại, và sự im lặng đáng sợ của đêm khuya như đang bao trùm tội ác của hắn.

Sáng hôm sau, Lan mặt tái nhợt, đi lảo đảo ra về. Ánh nhìn của mọi người dường như như lảng tránh, hoặc cô chỉ cảm thấy như vậy vì sự tủi nhục bao trùm. Nỗi đau thể xác còn đó, nhưng nỗi đau thể xác không sao bằng nỗi đau tinh thần, nỗi ô nhục, nỗi tội lỗi không rõ ràng. Cô đến canh chồng ở bệnh viện rồi, hi vọng được an ủi, được bảo vệ, nhưng lại nhận được một cú đánh từ cõi chết, đẩy cô bước vào một vực thẳm khủng khiếp khác, nơi ký ức về đêm hôm ấy sẽ ám ảnh cô mãi mãi. Chồng cô chưa biết, chưa hiểu hết, và liệu cô có đủ can đảm nói ra để khiến anh đau hơn nữa trong thời khắc sinh tử này? Lan bước ra khỏi cổng bệnh viện, trời đã sáng rõ, nhưng trong lòng cô, đêm qua vẫn còn đang quấn quýt, tanh máu không phai. Con đường về nhà đột nhiên trở nên dài vô tận, bước chân nặng trĩu. Cô đã đến canh chồng, nhưng thật mỉa mai, chính nơi đó đã nuốt chửng cô. Sự an toàn cô ngả đầu nghiêng vào đã trở thành vực thẳm. Mỗi một bước chân về nhà đều như bước vào một cơn ác mộng chưa hồi kết, với tiếng thì thầm của bóng tối ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai. Đến canh chồng ở bệnh viện rồi bị hiếp... câu chuyện của cô, chưa kết thúc, và kết thúc ấy dường như chỉ mang màu xám tro tàn.

#Dự Phòng
XDEM