Hoàng hôn dịu dàng đang buông những tia nắng cuối ngày qua ô cửa kính lớn của căn phòng học tập. Bầu không khí trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng viết lách lách trên trang giấy và tiếng thở nhẹ, đều đều như thể đang cố gắng che giấu điều gì đó. Trên chiếc giường đơn nhỏ, người con gái xinh đẹp ngồi co người trên đôi chân gối, bộ quân phục xanh ngọc của em cái cách tỉ mỉ, gọn gàng đến bất ngờ. Quần ống suông ôm sát chiếc eo thon cong nhỏ nhắn, cúc áo trên áo sơ mi trắng được cẩn thận khuy sát đến viền trước ngực, phô bày đường nét thanh thoát mà vẫn gợi cảm một cách tinh tế. Đầu em hơi ngả về phía trước, mái tóc đen được gọn gàng thu vào chỏm cao trên đỉnh đầu, lộ ra chiếc cổ trắng ngần mềm mại như đồ gốm.
Bên cạnh, cậu bạn trai ngồi bệt xuống sàn nhà, lưng tựa nhẹ vào cạnh giường. Anh nhìn em, ánh mắt say đắm như thể không thể rời khỏi khoảnh khắc này. Đôi tay anh nhẹ nắm lấy mắt cá chân em cảm nhận sự ấm áp mềm mại qua vải quân phục. Em ngẩng lên, đôi mắt to tròn long lanh ngập tràn tình cảm, nụ cười e ấp khẽ nở trên môi đỏ mọng. Giọng em nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ sự yên bình đang bao trùm: Sao Doggy nhìn em mãi thế? Em có gì lạ lắm á?
Anh không trả lời lời nói, chỉ khẽ cười. Anh khẽ nâng đôi chân em lên, đặt chúng lên đùi mình một cách thật tự nhiên, như thể đã làm điều đó ngàn lần. Tay anh mơn nhẹ lên lột da boots đen bóng đang phủ đỉng đôi chân em, ngón tay chạm vào lưng bàn chân trần, khiến em khẽ rụt r lại, giọng lên cả một tia hốt hả: Anh... không nên để em trần chân thế này mà... Nhưng ánh mắt em lại lấp lánh vui vẻ.
Anh chỉ lặng lẽ nhìn vào mắt em, rồi từ từ cúi người xuống, để khuôn mặt mình cách cổ em chỉ một gang tay. Mùi hương đặc trưng của nước hoa gợi cảm mà em vừa dùng thoảng qua, pha chút mùi ấm áp của cơ thể, làm đập thình thịch thêm nhịp tim anh. Tiếng thở của anh hơi gấp hơn, tiếng hít hà nhẹ nhàng như đang cố gắng níu giữ từng khoảnh khắc. Anh thực sự như một chú chó trung thành (Doggy) bảo vệ người chủ yêu quý của mình, từng khoảnh khắc được gần em, được chạm vào cơ thể mềm mại dưới lớp quân phục là một niềm hạnh phúc vô bờ. Thế này mới là Doggy của em đây, đúng không? - anh thì thầm, giọng trầm ấm, ngập ngừng đầy tình cảm, trước khi vùi nhẹ mặt mình vào vai em, cảm nhận sự ấm áp và hương thơm quen thuộc khiến trái tim anh tan chảy. Mọi thứ xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại hơi ấm của hai cơ thể đang chạm vào nhau và hơi thở giao nhau, ngọt ngào mà đầy ám ảnh.







