Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
6 lượt xem

Tiếng gió đêm lùa qua khung cửa hé mở, mang theo hơi ẩm của đất và hơi thở dồn dập của hai thân thể quấn quýt nhau. Em vẫn đứng đó trước gương, tấm áo ngực quân đội màu đỏ đang bó sát lấy dáng vẻ nóng bỏng của em. Áo dù đã thắt chặt dây nách nhưng vẫn không thể che lấp được sự căng tròn đầy đặn, hằn lên những đường gợi cảm khiến cơn nóng ran trong tôi cứ dâng cao không nguôi. Tay em vẫn nắm lấy mép áo, ngón tay run run như định cởi nó đi, rồi lại thôi, để lộ ra lớp váy ngắn màu xanh rêu ôm sát lấy chiều dài thon gợi của đôi chân, hờn dỗi chạm ngang phần đùi mềm mại nhất.

Anh... anh nhìn gì thế mà mắt để mê thế? Em quay lại, giọng khàn đi vì hơi thở gấp gáp, đôi mắt long lanh nhưng lại đượm vẻ lúng túng và một chút phớt hồng ửng lên khi tôi nhìn thẳng vào em. Bàn tay em vẫn giơ lên định kéo áo lên, nhưng rồi lại hạ xuống, nhẹ nhàng vuốt ve đường cong hờn dỗi của eo mình. Nhưng mà... anh thích em trong bộ đồ này này, thật sự rất thích...

Tôi không đáp lời bằng lời. Chỉ bước tới, vòng tay qua phía sau, ôm lấy vòng eo nhỏ gọn của em, bàn tay lớn chạm vào lớp vải dày cứng của áo quân đội trên lưng em rồi trượt xuống, xoa xát nhẹ nhàng lên phần mông căng tròn ẩn sau lớp váy ngắn. Em khẽ run lên, một tiếng rên nhỏ thoát ra từ môi không chủ đựnh. Anh... thì thầm em, giọng yếu ớt như tơ.

Tôi nhích lại gần, áp sát lấy phía sau em. Áo quân tôi cấn lên lưng em, hơi lạnh của kim loại thắt lưng chạm vào da em khiến em giật mình. Em quay mặt, khuôn mặt thanh tú đỏ bừng vì cùng lúc cảm nhận được luồng nóng bỏng từ cơ thể tôi và sự mạnh mẽ từ trang phục quân trang. Anh... làm em... dại thật rồi... thì em thì thầm, nhưng cái giọng ấy lại không một chút ghét ý cả. Thay vào đó, là sự mong manh, đợi đợi, như một cánh hoa đêm hé nở đợi gió đêm.

Chỉ là một bước nhỏ nữa thôi. Tôi nhẹ nhàng nâng phần váy ngắn lên, để lộ ra lớp vải mỏng phía dưới, còn phần mông trần trụi, trắng ngần mềm mại, đang như mời gọi. Em khẽ chống tay lên tường, hơi cong lưng xuống một cách tự nhiên, tạo thành một dáng hoàn mỹ cho tư thế tôi muốn. Anh... thì thầm em lần nữa, lần này giọng rõ hơn, đầy sự cảm nhận trước sự đến gần không thể tránh khỏi của tôi.

Tôi nhẹ nhingga bước đến gần, để hai thân thể gần như dính vào nhau, từ ngực tôi chạm vào lưng em, đến vị trí nóng bỏng dưới cùng tôi chạm lên phần da trần mềm mại, căng căng ấy của em. Em khẽ nín thở khi cảm nhận được sự cứng rắn và nóng bỏng ấy áp sát vào nơi mong manh nhất. Tôi đặt một bàn tay lên hông em, những ngón tay đan chặt lấy phần eo nhỏ, bàn tay kia nắm chặt lấy vai áo, cảm nhận được sự căng của vải dưới ngón tay.

Và rồi, tôi từ từ tiến vào. Cảm giác trơn trượt và nóng hổi khi đi sâu vào trong khiến cả hai cùng rên lên. Tiếng rạch nhỏ của váy ngắn khi di chuyển cùng nhịp đẩy về sau, tiếng da chạm vào da, tiếng thở dốc không ngừng. Em khom người hơn, đầu gối hơi yếu đi, dựa dẫm hoàn toàn vào tôi. Những đường hằn trên áo ngực đỏ càng lúc càng rõ ràng khi tôi ôm em chặt hơn, đẩy mạnh hơn. Tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của hai chúng ta trong gương: hình ảnh anh trong bộ quân phục đầy quyền lực, đang đẩy em vào đỉnh điểm; còn em, hình ảnh người yêu xinh đẹp trong bộ quân phục gợi cảm, đang trong nhịp thở dồn dập, khuôn mặt hướng về phía gương với đôi mắt long lanh say đắm. Mồ hôi nhỏ giọt từ thái dương em, cánh môi hơi mở, những tiếng rên rỉ bị kìm nén thành tiếng thì thầm nhỏ vào không khí: Anh... đừng ngừng...

Cả thế giới như thu hẹp lại chỉ còn hai chúng ta, chỉ còn tiếng gió ngoài cửa, tiếng cơ thể va vào nhau, và tiếng thì thầm đầy ham muốn. Mỗi lần đẩy sâu, phần eo và hông em lại khẽ rung lên theo nhịp, như một đàn sồi mềm mại đang rung chuyển theo tiếng trống chiến. Mỗi va chạm của da, của vải cứng cáp với da mềm mại, đều như một ngọn lửa nhỏ được reo thêm. Tôi nhìn chằm chằm hình ảnh phản chiếu của phần thân tôi đang disappear sâu vào phần thân em, nó gợi cảm đến mức tôi cảm nhận được mãnh liệt sự cương cứng của mình co thắt lại.

Em... em dại thật... thì thầm em một lần nữa, nhưng lần này giọng đầy nỗi khoái cảm tột cùng, tay em từ từ rời khỏi mép tường, vòng qua hông tôi, siết chặt lấy lưng áo tôi, như thể muốn kéo tôi vào bên trong, hòa làm một. Anh... đến... đi... em gần như khụy gối, dựa hoàn toàn vào sức mạnh của tôi, đầu cúi xuống, tóc em rắc nhẹ lên vai tôi.

Tôi chỉ biết đáp lại bằng những động tác ngày một nhanh hơn, mạnh hơn, sâu hơn. Mỗi cú đẩy mạnh về sau làm phần mông căng tròn của va mạnh vào bụng tôi, tạo ra những tiếng pộp nhỏ gợi cảm. Áo ngực đỏ lúc này đã không thể kìm hãm sự căng tròn, nó như sắp bị xé toạc ra trong nhịp thô bạo. Váy ngắn đã được kéo lên tận eo, để lộ ra toàn cảnh mượt mà và trắng ngần đang nhịp nhàng đung đưa theo từng cú đẩy. Tôi cảm nhận được độ nóng ấm, sự trơn tru và độ co bóp đang siết chặt lấy tôi, đẩy tôi đến gần hơn với ngưỡng. Em... cũng dại thật... tôi thì thầm vào tai em, hơi thở nóng hổi gây cho em một tiếng rên nhỏ nữa. Tôi để một tay lên eo em để điều khiển nhịp điệu, tay kia lại vòng qua trước xoa bóp ngực em, cảm nhận được sự căng cứng và nóng bỏng của hai nụ hoa đang mơn mởn dưới bàn tay.

Nhịp đẩy lên đến đỉnh điểm, cảm giác bùng nổ tràn dập. Tôi cố gắng trụ lại để nhìn thấy gương mặt phản chiếu của em trong khoảnh khắc cuối cùng – đôi mắt em nhắm nghiền trong lúc cười hạnh phúc, khuôn mặt đỏ rộm, môi khẽ run rẩy. Và rồi cùng một lúc, sự co thắt không thể kiểm soát ập đến, cùng tiếng rên được đẩy ra từ tận đáy cả hai chúng ta, hòa quyện vào nhau trong một khoảnh khắc dạt dào cảm xúc, như một trận mưa rào trút xuống giữa đêm khuya im lặng. Giọt mồ hôi của tôi nhỏ giọt xuống lưng em giữa lớp váy ngắn, và tiếng thở dốc không ngừng của cả hai bao trùm cả căn phòng nhỏ.

#Dự Phòng
HEOVL