Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
4 lượt xem

Câu chuyện của tôi bắt đầu đổ sụp vào một buổi chiều u ám. Tôi vừa tan ca, bước chân bước miệt mệt về nhà, mong được ôm chui một chút căng thẳng. Nhưng không, thay vì sự ấm áp của một chốn yên bình, tôi bước vào một cuộc khủng hoảng.

Chồng tôi – một người đàn ông lúc nào cũng miệng lẩm nhẩm những kế toán phiền toát – đang đứng sục sùi trong phòng khách, nhìn tôi với đôi mắt căng thẳng. Trước mặt tôi, điện thoại reo lên. Đó là Saji, một người trẻ làm việc cho chồng. Giọng điệu của Saji rất khác thường, không phải sự tôn trọng đối với một cấp trên, mà là sự vương vãi, đầy quyền lực.

“Sao cô lại để cho anh ấy làm thế này?” – giọng Saji vang lên trong điện thoại, “Anh ta vừa ký một hợp đồng khủng khiếp, làm cả bộ phận phải làm thêm giờ liền tuần. Số tiền thiệt hại quá lớn, công ty đang đứng ở bờ vực sụp đổ. Lãnh đạo đang lên án anh ta công khai.”

Tôi sốc. Hai tay chồng tôi đang run rẩy. Tôi tin tưởng anh ấy, luôn luôn. Nhưng sự thật phũ phàng à? Tôi nhìn chồng, anh ấy không còn là người đàn ông đáng tin cậy mà tôi từng biết. Thay vào đó, anh ấy giống như một đứa trẻ vụng về, đang run rẩy vì sợ bị phạt.

Sau vài giây im lặng, Saji lại nói chuyện, nhưng lần này giọng nói qua điện thoại đã lạnh lùng, cắt nát không gian trong nhà. “Nếu cô muốn cứu chồng mình, thì cô phải làm theo một yêu cầu.”

Tôi nghẹt thở.

“Anh ấy cần một bài học sâu sắc. Cô phải giúp anh ấy nhận ra giá trị của một người phụ nữ có giá trị. Cô phải làm cho anh ấy mất tự trọng, làm cho anh ấy nhớ lại mình cần phải có trách nhiệm.”

Tôi hiểu ngay. Saji không cần lời khuyên, mà đang ra lệnh. Một lệnh khiến tôi phải lấy cơ thể mình ra làm “đòn bẩy” để ép chồng tôi học hỏi.

Tôi không còn lựa chọn. Quan điểm xưa cũ về sự cam kết hôn nhân – “sống cùng nhau, keo co” – trong giây lát giờ tan biến. Điều quan trọng là phải cứu lấy danh dự của công ty và sự an toàn tương lai của gia đình. Nếu cơ thể tôi là công cụ để đổi lấy sự tha thứ cho anh ấy, tôi sẽ phải chấp nhận.

Từ đó, cuộc đời tôi rơi vào một vòng xoáy không hồi kết. Saji cử tôi đến những nơi tốn tiền nhất, những bữa tiệc xa hoa nhất. Nhiệm vụ của tôi không chỉ là xuất hiện, mà là phải “phục vụ”, phải tỏ ra quá khích để đáp lại sự khiêu khích của những kẻ hàng đầu trong công ty. Họ nói những lời lẽ làm tôi xấu hổ, đề nghị tôi “thử” những thứ để chứng minh lòng trung thực với công việc.

Ban đầu, tôi ghét mình. Tôi cảm thấy mình đang bị lột xác, trở thành một món đồ để đổi ch换. Nhưng sau vài tuần, khi tôi chứng kiến nụ cười nở lên trên mặt chồng tôi – nụ cười của một người biết mình đã được cứu – tôi tìm thấy một lý do để tiếp tục. Tôi phải làm đến cùng, cho dù cơ thể mình đã kiệt sức, cho dù lòng tôi đã se sía. Tôi hy sinh bản thân, chấp nhận tất cả những gì họ đề ra, chỉ để giữ lấy chỗ của tôi trong gia đình, để chồng tôi không phải mất việc.

Quá trình ấy tàn khốc hơn bất kỳ án phạt hình sự nào. Nó không phải là một cuộc chơi, mà là một cuộc tái sinh dẫm đầy nước mắt và sự tôn trọng biến mất.

#Dự Phòng
SEXTOP