Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Bắt đầu từ một buổi chiều mưa tầm tã, tôi tới nhà người yêu để tránh bão. Chị gái cô ấy, lớn hơn tôi ba tuổi, đang ngồi đọc sách dưới hiên. Chiếc áo mỏng, hơi ướt, để lộ đường cong mờ ảo. Ban đầu chỉ là vài câu xã giao, sau dần thành những câu chuyện dài về tuổi trẻ, về những điều cả hai chưa từng chia sẻ với ai. Cảm giác ấy khác hẳn với sự quen thuộc bình lặng bên người yêu. Có lẽ vì nó là thứ cấm kỵ, nên mỗi lần ánh mắt chạm nhau đều mang theo sự run rẩy khó tả.

Càng gần gũi, cả hai càng biết mình đang đùa với lửa. Vẫn là những cuộc gặp gỡ bình thường, vẫn là nụ cười dành cho tất cả, nhưng đôi khi chỉ cần một cái chạm tay vô tình cũng đủ để cả hai thấy tim đập nhanh. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều hiểu. Mỗi lần như vậy, tôi lại tự hỏi: liệu đây có phải tình yêu, hay chỉ là sự cám dỗ của điều không thuộc về mình?

Khi mọi chuyện vỡ lở, tổn thương không chỉ đến từ người bị phản bội, mà còn từ chính bản thân mỗi người trong cuộc. Có những điều, một khi đã đánh mất lòng tin, dù có hàn gắn cũng không bao giờ trở lại nguyên vẹn.

#Dự Phòng
VLXX